⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Hân tùy tiện cầm một cái lên, lắc lắc, bên trong thế nhưng rơi ra một lá thư, bên trên chính là thiếu nữ thổ lộ, tình ý miên man.
Cô le lưỡi, đột nhiên cảm thấy đọc thư của người khác không hay lắm, vì vậy nhanh chóng gấp lại rồi nhét trở vào, khôi phục nguyên trạng.
Lúc vừa đi ngang qua nhà vệ sinh, Liên Hân liền thấy Lâm Lập Phong đang đứng thay bóng đèn trên ghế.
Hắn mặc một chiếc áo phông cổ rộng màu đen đơn giản, hai tay giơ lên để lộ đường cong cơ bắp rắn chắc lưu sướng.
Cô đứng ở góc độ này, từ phần eo trở lên đều thấy được không sót thứ gì, cơ ngực thấp thoáng mơ hồ, thậm chí cả đầu ngực bé tí nhô lên cũng có thể nhìn ra...
Lâm Lập Phong phát giác có người, xoay đầu nhìn cô, sau đó tươi cười mà từ trên ghế nhảy xuống.
Hắn giơ tay véo véo mặt Liên Hân một cái rồi mới tiếp lấy đồ ăn.
"Đã trở lại?"
"Ừm" Liên Hân thất thần hỏi "Hôm nay đi ra ngoài?"
"Là họp lớp. À, ngày kia là thời gian khoá học quân sự bắt đầu rồi."
Liên Hân cũng nghe không lọt, bởi vì đôi mắt cô đang vô cùng không thành thật mà lặng lẽ quan sát.
Nam sinh mặc quần thể thao, đũng quần căng phồng hiển hiện, hắn vừa rồi từ trên ghế nhảy xuống, đồ vật bên trong còn lắc lư vài cái.
Liên Hân vừa mới vui sướng tràn trề mà làm tình xong không bao lâu, hiện tại lại bắt đầu ngứa.
Không biết cái hệ thống chết tiệt này đối với cơ thể cô đã làm cái gì, tiểu huyệt bị cắm mãnh liệt như vậy mà lông tóc không hề tổn hại. Ngược lại thân thể vừa được biết mùi tình ái có vẻ càng lúc càng thèm.
Tiểu huyệt ngứa ngáy kháng nghị dữ dội, Liên Hân nghĩ thầm, thật là muốn nếm thử côn th t của trai trẻ mười tám tuổi nha.
Cô liếm liếm môi, nũng nịu mà duỗi tay ôm lấy eo Lâm Lập Phong, cả người vô lực, nhu nhu nhược nhược ngửa đầu nhìn hắn.
Lâm Lập Phong không hiểu là có chuyện gì, liền vòng tay ôm lấy cái eo mảnh khảnh, bế bổng cô lên, hai trán áp sát thử thử độ ấm.
"Làm sao vậy? Hơi âm ấm, có phải chị phát sốt rồi không?"
Liên Hân đem mặt vùi vào ngực hắn, tay đặt lên cơ bụng rõ ràng săn chắc của Lâm Lập Phong bắt đầu vuốt ve.
Phát sốt thì không, phát tình thì có.
nannannan
ôn thuận 温顺 dịu dàng ngoan ngoãn
==================================================
Ngón tay Liên Hân vờn quanh ở ngoài do dự một chút, sau đó mời từ vạt áo luồn vào bên trong.
Cơ bụng của Lâm Lập Phong giống như bởi vì tay nhỏ lành lạnh chạm vào mà co rụt lại một chút.
Hắn cúi đầu nhìn cô.
Liên Hân cắn môi dưới, hai mắt ngập nước nhìn lại.
Ngón tay xoẹt qua nhân ngư tuyến, đi xuống vòng quanh má trong đùi ve vuốt khẽ khàng rồi mới chậm rãi tiến tới đũng quần lót của hắn, xoa xoa.
Lâm Lập Phong trợn to hai mắt, sau đó "À." một tiếng.
Hắn đã hiểụ
Lâm Lập Phong một tay bế Liên Hân lên đi đến sô pha, hắn cũng không dám khẳng định, nhưng ý tứ của cô hẳn là như thế này.
Liên Hân bị hắn ổn thỏa mà đặt trên ghế, nhanh gọn cởi ra quần ngoài cùng quần lót. Ngay lúc hắn đang chuẩn bị cúi đầu vào giữa hai đùi, liền bị Liên Hân dùng một chân chặn ở đầu vai, ngăn lại.
Chỗ tư mật xinh đẹp màu mỡ cứ như vậy mà bày ra trước mặt.
Cánh môi phấn nộn rơi run run, hô hấp của Lâm Lập Phong cũng theo đó mà dồn dập.
Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt lưu chuyển qua lại vài lần giữa tiểu huyệt với gương mặt cô, thấp giọng hỏi "Làm sao vậy?"
"Cậu vẫn là xử nam sao?"
Lâm Lập Phong đỏ bừng mặt, ngại ngùng nhìn đi nơi khác, không trả lời.
Đúng là từ nhỏ gia giáo nghiêm khắc, cho nên đến giờ hắn cũng chưa từng chạm qua ai.


⬅ Trước Tiếp ➡