Chương 11
Trừ các khung giờ đó ra, Liên Hân bình thường đều có thể tránh trong phòng đựng dụng cụ vệ sinh để nghỉ ngơi.
Chúng An là một công ty cung cấp nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp, khách hàng không chỉ có mỗi tập đoàn HD. Đối tượng phục vụ cùng nhân viên phục vụ đều rất đa dạng.
Lúc trước trừ bỏ đi làm nhân viên vệ sinh, Liên Hân còn suy xét qua nghề giao thức ăn hoặc là công nhân vệ sinh đường phố này nọ.
Nhưng bởi vì tận lực không tiếp xúc cùng người ngoài, tránh cho mùi thơm cơ thể gây hoạ, lại còn có thể tìm được mục tiêu thoả mãn hệ thống yêu cầu, cho nên công việc hiện tại là khá ổn. Môi trường vừa an toàn vừa không quá ngăn cách với xã hội.
Lúc này đang trong giờ làm việc.
Bố cục lầu mười chính là lấy văn phòng chủ tịch làm trung tâm, Liên Hân không nghĩ giờ này ở trước hành lang bùm bùm mà đi tới đi lui, ảnh hưởng người khác công tác. Cho nên, cô quyết định bắt đầu dọn dẹp từ lối thoát hiểm cùng nhà vệ sinh.
Cô mang mũ, đeo lên tạp dề chống nước, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ vệ sinh, sau đó ấn mở công tắc ở cửa, tiến vào khu vực lối thoát hiểm của lầu mười.
Quét tước xong xuôi, đến khi Liên Hân đang chà lau tay vịn cầu thang thì chiếc di động tuỳ tay nhét ở tạp dề bỗng dưng rớt ra ngoài.
Liên Hân kinh hô một tiếng, sau đó phát hiện tình huống thật là nguy hiểm, di động từ bậc thang lăn xuống, văng qua lỗ trống giữa thanh chặn cầu thang mà rớt ngay cái hốc nhỏ ở cạnh cửa.
Cô khom lưng, luồn qua chỗ trống giữa hai thanh sắt, thật cẩn thận mà vươn tay ra tới, nhưng di động lại nằm cách đó khá xa.
Nỗ lực duỗi tay vài lần, Liên Hân phát hiện như vậy là với không tới, nếu vòng qua chỗ quẹo này xuống dưới thêm mấy bậc thang, khả năng sẽ càng dễ lấy hơn chút.
Nghĩ vậy, Liên Hân liền chuẩn bị lùi về, thế nhưng cô đột nhiên phát hiện mình...mắc kẹt.
Trước đó rõ ràng vừa rụt cổ liền luồn qua được nửa người, hiện tại lui trở về lại kẹt ngang, làm thế nào đều rút không ra.
Thời gian dần dần trôi đi, Liên Hân bắt đầu có điểm hoảng, mồ hôi lạnh đổ đầy mình. Mùi hương cơ thể chậm rãi lan toả...
Liên Hân tiến thoái lưỡng nan, cũng không dám lớn tiếng kêu cứụ
Vừa được điều đến lầu mười đã nháo ra loại chuyện này, còn muốn nhờ những người đức cao vọng trọng ở đây tới cứu, cô nghĩ đều không dám nghĩ.
Bỗng dưng "kẽo kẹt" một tiếng, cánh cửa dày nặng phía sau không biết bị ai đẩy ra.
Liên Hân vừa mừng lại vừa xấu hổ, bởi vì quay đầu ra sau không được, nên cô đành nghiêng nghiêng sườn mặt mà nói.
"Chào ngài, thật sự ngại quá, tôi nhặt di động, không cẩn thận mắc kẹt ở đây. Vừa nãy rõ ràng dễ dàng chui qua được, không hiểu sao giờ lại thế này. Ngài xem có thể giúp tôi một chút hay không? Nếu không ngài gọi người đến hoặc là hỗ trợ một chút, giúp tôi nhìn xem là góc độ nào không đúng..."
Thanh âm càng ngày càng nhỏ.
Người tới không nói một lời, an tĩnh giống như vốn dĩ không có mặt ở đó.
Liên Hân sau lưng bỗng dưng dựng lên một tầng lông tơ, thật quỷ dị, rốt cuộc là ai vậy?
Người nọ bỗng nhiên lại lui trở về, sau đó một chuỗi âm thanh "tít tít" bỗng nhiên vang lên.
Liên Hân mờ mịt, nghe ra giống như tiếng cửa tự động bên ngoài bị người khoá lại.
Cánh cửa lần nữa bị đẩy ra, người nọ lẳng lặng đi đến phía sau Liên Hân.
Cô vừa muốn lên tiếng, đột nhiên dưới thân một trận lạnh lẽo, quần đã bị người kia lưu loát bình tĩnh mà cởi ra.
Bao gồm quần lót.
"Aaa " Liên Hân hít một hơi.