⬅ Trước Tiếp ➡

Hm??? Gì đây??? Tập trung đông đủ thế này trước lớp em làm gì??? – Trác Phàm mỉm cười, thong dong bước đến, ôm lấy cổ Mạnh Vĩ Quân hỏi.
Còn phải hỏi, tất nhiên là sáng sớm có người nào đó nổi điên đòi nhất định phải “băm” em ra thành ngàn mảnh nên tụi này mới phải vác xác qua đây mời em “di giá” đến phòng của tụi anh đây này… – Mạnh Vĩ Quân nhún nhún vai, âm dương quái khí nói.
Ha…….ok, em hiểu rồi Đi thôi, hôm nay cho anh ta tâm phục khẩu phục luôn cho rồi… Thiệt là……….
Với tên cứng đầu đó thì……….khó lắm chú em ạ – Dương Tú Xương cười hì hì nhận xét.
Đúng như hắn dự đoán, ngày hôm đó Trác Phàm lại tiếp tục bị bắt buộc tỉ thí hết trò này đến trò khác, mặc kệ thắng hay thua đều bị Thẩm Vĩ Hàn dùng ánh mắt nảy lửa trừng muốn thủng người…..
Thắng Này…..tên nhóc chết tiệt kia, tại sao lần nào mày cũng thắng thế hả??? Thua Yah…….mày cố ý thua đúng ko??? Ko cần, chơi lại..
………………….
…………………………………..
Làm ơn, ai cứu tôi khỏi cái ” Con đỉa” khoác vỏ “Khủng long” này dùm cái….. – Trác Phàm cười khổ nhìn người nào đó hừng hực khí thế lôi kéo hắn đùa hăng say mà ko khỏi thầm kêu khổ, cầu cứu nhìn 4 người kia, nhưng đáp lại cậu chỉ có 4 gương mặt hờ hững, vui sướng khi người gặp họa mà thôi……………à, còn miễn phí tặng thêm một đôi mắt ai oán, âm trầm của Hạ Di Tình nữa.
Tên tự kỉ này ko hiểu bị bệnh gì mà sáng nay vừa biết ngày hôm qua cậu ko đến Thư viện mà là đi chơi với Thẩm Vĩ Hàn sau liền xụ mặt một đống, dùng đôi mắt trống rỗng kia nhìn chằm chằm hắn như Trác Phàm thiếu cậu ta tiền mấy năm ko trả vậy. Chẳng lẽ cậu ta xem trọng mình???
Được rồi, anh có chơi tới sáng cũng ko thắng được đâu, nhận mệnh đi rồi tôi chỉ cho anh cách chơi thế nào??? – Biết ko ai có thể giúp mình nên Trác Phàm chỉ còn cách tự mình cứu mình. Mỉm cười nhìn Thẩm Vĩ Hàn, dụ dỗ nói. Chỉ tiếc là…………..con “Khủng long” này quả thực là cứng đầu hơn hắn nghĩ…….
Ko cần
Vậy anh muốn thế nào đây??? Ko chơi nữa, mệt rồi nan – Trác Phàm cũng ko phải là người có kiên nhẫn, cũng ko đến mức vì nhiệm vụ mà bức ép chính mình, nhíu mày lạnh lùng nói. Nói rồi liền cũng ko thèm để ý đến những người khác dẫn đầu đi về phía phòng Thư viện – Nơi ngủ lí tưởng quen thuộc, để lại một đống mĩ nam sững sờ ngồi trong phòng.
Shit, nếu đó ko phải em cậu, lão tử nhất định phải cho hắn biết lợi hại nan – Thẩm Vĩ Hàn hồi phục tinh thần lại, ko khỏi nhớ tới lần trước Trác Phàm cũng là người bỏ đi trước một cách ko thương tiếc như thế……tức giận lầm bầm.
Trác Lăng Thiên nghe vậy, khinh thường liếc mắt
Hình như lần trước tên anh họ của Mạnh Vĩ Quân đắc tội câu cũng đâu có được đãi ngộ như vậy đâu nhỉ???
Gì chứ, hai người đó có thể so sánh sao???
Tại sao lại ko??? – Trác Lăng Thiên thầm nói trong lòng, ko thèm chấp nhặt với cái tên đầu to mà óc như trái nho này….
Aiza…..tất nhiên là ko thể so rồi, Tiểu Hàn Hàn rõ ràng là rất thiên vị Tiểu Phàm nha Người ta cũng rất ghen tỵ đó nan – Mạnh Vĩ Quân cười xòa trêu chọc, cả người như ko xương nằm dài trên ghế sô – pha.
Đã nói bao nhiêu lần, ko được gọi lão tử là Tiểu Hàn Hàn………..chết tiệt, tai đều bị chó gặm rồi phải ko???
………………..
………………………………………..


⬅ Trước Tiếp ➡