Chương 12
Chỉ thấy Trác Phàm dường như cũng nhận ra giọng nói của cô gái lúc trước mà hắn đã từng cứu nhưng chỉ khẽ nhíu mày mà ko chịu mở cửa…….Sau khi kêu khàn cả cổ dẫn đến đám nam sinh đuổi tới, Tiết Thu Nhi ko khỏi cắn môi tiếp tục bỏ chạy……. Căn phòng rất nhanh trở lại yên ắng như ban đầụ.
Đinhnan Nhiệm vụ hoàn thành 50%
Tại sao ko mở cửa??? – lúc Trác Phàm vừa thở phào một hơi thì giọng nói lạnh nhạt của Hạ Di Tình lại vang lên…
Hm??? Tại sao phải mở cửa??? Cứu người??? Cứu được lần này thì lần sau ai sẽ cứu cô bạn đó tiếp đây??? Cô ấy nên học cách tự bảo vệ mình, ma bớt đi góc cạnh, hòa đồng với mọi nguời hơn một chút thì mới có thể dễ thở hơn trong cái trường như một cái Xã hội thu nhỏ này đượcnan Ko phải tôi ko muốn giúp mà là giúp dược một lần ko có nghĩa là giúp được cả đời…………… – Trác Phàm quay người trở lại trên ghế, hai mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, kéo kéo khóe môi chậm rãi nói………….
………………….. – Hạ Di Tình im lặng ko nói gì nhìn hắn một lúc lâu, sau đó cũng quay trở lại với cuốn sách đang dang dở của mình.
Phù May quá, hảo cảm độ ko giảm, vậy là tên nhóc tự kỷ này đồng ý với lí do của mình rồi??? Ko phải chứ? dễ lừa như vậy??? – Trác Phàm lặng lẽ liếc nhìn số liệu về độ hảo cảm của Hạ Di Tình vẫn đang đứng yên ở con số 60 mà ko khỏi nhẹ nhàng thở ra….. Qủa nhiên là hắn đã đoán đúng…. Xem ra ván cờ này, người chiến thắng là ai đã quá rõ ràng rồi…
============================================================
Hôm sau, như thường lệ, vào giờ nghỉ trưa Trác Phàm lại lê lết đến phòng Thư viện, nhưng bỗng nhiên tai thính nghe được tiếng đàn đau thương văng vẳng đâu đây. Theo góc độ của phim thần tượng đến xem thì hầu hết những người hay nổi hứng đánh đàn chốn ko người như thế này 80% là nhân vật chính. Vì vậy, hắn cũng ko suy nghĩ nhiều liền rẽ chân đi về phía tiếng đàn phát ra…….
Trong căn phòng trống vắng ngoài một chiếc Piano cũ kỹ ra thì ko còn bất cứ thứ gì khác. Hạ Di Tình ngồi đàn một cách chăm chú, những ngón tay thon dài, trắng nõn lướt trên phím đàn một cách điêu luyện……….ánh nắng sớm chiếu vào, phủ lên người cậu một vầng sáng, lạp bóng hình đã thon dài lại càng dài hơn, như hòa quyện vào bản nhạc da diết kia………mặc dù đã đến đây được gần 1 tháng nhưng đến bây giờ hắn mới có cơ hội nhìn kỹ Hạ Di Tình.
Gương mặt hoàn mĩ với những đường nét nhu hòa, hàng mi rất dài phủ rợp một bóng lớn trên gương mặt tuyệt mĩ, cái mũi thanh tú, cao thẳng, xinh đẹp tựa trong tranh, đôi môi đầy đặn, màu hồng nhạt như những cánh sen đang gọi mời. Mái tóc dài ngang cổ khẽ bay lòa xòa trong gió và đôi mắt ánh lên nét huyền bí mà cuốn hút vô cùng đang ko có tiêu cự, nhìn về cõi xa xăm, cả người toát lên vẻ dịu dàng, ấm áp nhưng trong đó cũng phảng phất một nỗi buồn dịu vợi…….quả thật là ko phụ cái tên “U buồn Vương tử” nha
Nếu hiện tại Nữ chính xuất hiện, 100% sẽ “đổ” ngay ko cần nói nhiềụ Đúng là u buồn cũng có cái sức hút của nó… – Trác Phàm gật gù. Tựa đầu vào bên khung cửa, lẳng lặng lắng nghe……