⬅ Trước Tiếp ➡

Từ Tử Tử sao có thể không biết là những diễn viên đóng buổi chiều hôm nay bao gồm có ai. Kiều Kiều rõ ràng là chỉ tới đây chụp một lần mà Từ Tử Tử lại nói như vậy là vì muốn cho Kiều Kiều xấu hổ. Đúng là tính cách của cô ta một chút cũng không thay đổi. Chỉ cần phát hiện Kiều Kiều không bằng mình điểm nào thì cô ta liền chọt ngay chỗ đó.
"Không phải." Kiều Kiều ngoài cười nhưng trong không cười nói "Tôi chỉ đến đây quay một vài cảnh rồi liền trở về."
"Ai nha, Tống đạo diễn cũng quá không có mắt, lúc ấy giống như tìm được bảo bối mà chọn cậu, sao bây giờ lúc cần người thì lại không nâng đỡ cậu a? Thật là......" Từ Tử Tử giả ý thở dài.
Cô đi tìm chết đi, Tống đạo diễn có bao nhiêu tốt tôi sẽ không nói cho cô đâu "Nga, đúng rồi, chiều nay cậu diễn nhân vật gì vậy?" Từ Tử Tử càng muốn đổ thêm dầu vào lửa. Cô ta lộ ra bộ dáng buồn rầu, "Tớ nhớ là chiều nay toàn đóng mấy vai phụ, vai chính cũng chính có tớ với anh Tần thôi Vậy cậụ..... Đừng nói là cậu diễn nền nha?"
Trên mặt Kiều Kiều thực sự có chút nhịn không được. Đúng là nàng cô diễn nền. Hơn nữa còn là vai pháo hôi làm nền cho nam phụ và nữ phụ....
"Aizz, Kiều Kiều, tớ và cậu từng là bạn học, tuy điều kiện của cậu không tốt lắm nhưng cũng nên nỗ lực tiến tới chứ ?"
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả
==================================================
Kiều Kiều cảm thấy mình sắp nhịn không được, cô cực lực đè xuống xúc động muốn đem khuôn mặt của Từ Tử Tử đè trên bàn rồi nhào thành một cái bánh mì loại lớn, Kiều Kiều càng nỗ lực nở một nụ cười thât tươi, sau đó gằn từng chứ một từ kẽ răng nói “Tôi... sẽ...”
Lần này Từ Tử Tử không nói gì nữa, lực chú ý của cô ta đã bị người phía sau Kiều Kiều hấp dẫn, cô ta nhanh chóng đứng lên khỏi ghế mây rồi chỉnh mái tóc, khuôn mặt đẹp tỏa sáng trong nháy mắt, sau đó thiên hồi bách chuyển nũng nịu hô một tiếng “Anh Tần ”
Kiều Kiều nghe vậy quay đầu lại, không nghĩ tới bởi vì độ cao mà mặt trực tiếp đụng phải phần hông của người đàn ông,hơi thở ấm áp mềm mại cách mấy tầng vải dệt dán lên da mặt mỏng của Kiều Kiều, Kiều Kiều khẩn trương đến mức lập tức ngửa ra sau, trọng tâm của ghế mây không vững mà lung lay một chút, trước 1s khi cô sắp ngã thì cô đã bị đôi tay hữu lực của người đàn ông vịn lại.
A a a a a a a……
Kiều Kiều ở sâu trong nội tâm trong nháy mắt lao nhanh ra ngàn vạn mũi tên nhọn…… Đại ca, anh không thể đứng xa một chút sao? Anh biết rõ ghế mây thấp hơn chân anh như vậy mà sau lại còn đến gần làm cái gì
Khóe miệng của Tần Thụy Thành nhếch lên một nụ cười. Anh cúi xuống để gần sát mặt với Kiều Kiều “Tiểu Kiều, đã đến rồi mà sao không gọi điện thoại báo cho anh một tiếng?”
Tần Thụy Thành trực tiếp làm lơ Từ Tử Tử.
Từ Tử Tử cười gượng hai tiếng, Tần Thụy Thành lúc này mới ngẩng đầu hướng cô ta chào hỏi cho có, vì thế Từ Tử Tử chỉ có thể xấu hổ mà ngồi trở lại ghế mây.


⬅ Trước Tiếp ➡