⬅ Trước Tiếp ➡

Chỉ 2 chữ đơn giản. Hai chữ mà Kiều Kiều nghe từ nhỏ đến lớn không có gì khác nhưng ở đây đang là bối cảnh quay phim, bên cạnh còn có camera hoạt động ầm ầm, tâm trạng của Kiều Kiều liền dao động vì nghe tiếng bình thường không thể bình thường hơn. Cô đẩy người kế bên ra. Kiều Kiều đã quên mình phải cười. Cô ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn Chu Viễn Xuyên. Chu Viễn Xuyên nói 1 câu làm cô dừng động tác. Anh xoay người che khuất vạt áo của hai người rồi dùng tay kéo nút thắt vải buộc tấm vải xuống. Bức màn ào ào mà rớt xuống dưới, Kiều Kiều trong nháy mắt bị ném vào một giấc mộng màu đỏ, sườn xám màu xanh nhạt của cô biến thành màu đỏ thắm.
Xung quanh vang lên tiếng kêu sợ hãi cả mọi người, Chu Viễn Xuyên lấy tấm màn bao quanh Kiều Kiều và chắn ngang tầm nhìn của mọi người rồi bế cô đi lên cầu thang.
“Sao tự dưng lại kêu tên tôi…” Kiều Kiều nhân lúc máy quay chưa tới mà giấu mặt ở trong lòng ngực của Chu Viễn Xuyên rồi nhỏ giọng hỏi “Khiến tôi quên cả diễn.”
“Nếu quên thì cứ quên đi.” Chu Viễn Xuyên cúi đầu liếc nhìn cô. “Lát nữa diễn có chỗ nào không thoái mái thì cứ nói với tôi.”
Hai người đi vào căn phòng đã được sắp xếp từ trước. Chu Viễn Xuyên lấy chân đá cửa ra rồi ném Kiều Kiều lên trên giường.
Kiều Kiều cuống quít kéo màn ra xong đứng dậy, tóc tán loạn trên mặt, mái tóc xõa ra. Kiều Kiều tháo đồ kẹp tóc xuống rồi nhét kẹp tóc vào trong miệng. Chu Viễn Xuyên đứng ở mép giường, Kiều Kiều nhếch tươi cười quyến rũ, kết quả là nhìn đến cảnh Chu Viễn Xuyên cởi quần áo.
Anh không vội. Chu Viễn Xuyên tùy tiện ngồi xuống ghế dựa rồi cởi bỏ nút áo sơmi, sau đó bắt đầu cởi bỏ dây lưng.
Ngực lộ ra, bụng theo xương hông mà biến mất. Chắc do yhói quen ngồi lâu nên vóc dáng của Chu Viễn Xuyên có hơi gầy hơn so với Tần Thụy Thành nhưng cũng vì thế mà làm nổi bật làn da trằng.
“Nhị thiếu gia là 1 nhân vật mười ngón tay không dính xuân thủy...” Kiều Kiều nhìn Chu Viễn Xuyên từ từ tới gần. Cô cưỡng ép bản thân tập trung nhớ lời thoại, sau đó duỗi tay run run sờ ngực Chu Viễn Xuyên xong lười biếng nhếch khóe miệng lên cười “Ngươi nói yêu ta cho ta nghe đi nào.”
Chu Viễn Xuyên cong người. Anh sờ tấm màn quấn quanh mắt cá chân của Kiều Kiều rồi sau đó bất giác túm chặt xong đột nhiên lôi kéo cô về phía mình. Kiều Kiều hoảng sợ kêu lên một tiếng. Cô đụng vào trước ngực của đối phương.
“Nói gì mà nói, đợi lát nữa ta lấy dương v t ra cho ngươi.”
Sườn xám của Kiều Kiều đã bị anh ta xé rách, xẻ tà trực tiếp tới eo, vớ cũng bị Chu Viễn Xuyên túm lại, nút thắt cũng được tháo mở. Chu Viễn Xuyên túm được tóc Kiều Kiềụ Anh ép Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn mình, lớp trang điểm của Kiều Kiều đã phai đi một nữa, son môi bị tay của Chu Viễn Xuyên xóa. Chu Viễn Xuyên cúi đầu chẫm rãi liếm môi.
Màu đỏ dính trên lưỡi anh như dính một chút vết máụ
“Ngươi chỉ có thể nhìn ta.” Chu Viễn Xuyên bỗng nhiên nói, anh nâng eo Kiều Kiều lên rồi lật thân thể cô trên giường thành tư thế nằm sấp, sau đó trực tiếp kéo quần lót tơ lụa của Kiều Kiều, một chút chần chờ cũng không có mà liền đi vào.
Kiều Kiều kêu lên, nhưng cô không hề cảm thấy đaụ Cô bị Chu Viễn Xuyên ném lên chiếc giường đã sớm ướt từ trước.
Chu Viễn Xuyên phát ra tiếng thỏa mãn, anh từ phía sau nắm cằm Kiều Kiều cưỡng bách quay đầu hôn môi cô, sau đó khoang miệng bị lấp đầy, Chu Viễn Xuyên hung hăng hôn lấy cô rồi chậm rãi động.


⬅ Trước Tiếp ➡