⬅ Trước Tiếp ➡

“Diễn thử phải không? Đạo diễn cũng đã nói qua với tôi.” Chu Viễn Xuyên hơi mệt mỏi xoa xoa huyệt Thái Dương của bản thân. Kiều Kiều chú ý tới cổ tay áo đã săn lên của anh dính một khối mực dầu màu xanh nhỏ giống như một đám mây tản mạn ra.
Này cùng Kiều Kiều lần đầu tiên thấy hắn khi thanh thản an tĩnh đã tương đi khá xa.
“Tôi có làm phiền anh không?” Kiều Kiều vượt qua bãi giấy bị vò và ném đầy đất rồi cẩn thận mà đứng ở một chỗ tương đối sạch sẽ.
Thật sự là nói không chút nào khoa trương. Khắp phòng của Chu Viễn Xuyên đều một đống phế giấy bị vò lại, có vẻ đặc biệt không hợp với cách tự bài trí sạch sẽ của anh.
“Sẽ không, cô chờ tôi chút, tôi còn chưa kịp xem kịch bản.” Chu Viễn Xuyên đáp lại tươi cười xin lỗi. Anh bắt đầu tìm khắp đống trang giấy ở trên bàn, lục lọi xong nửa ngày anh mới tìm ra quyển kịch bản trông mới tinh ở dưới đáy. Kiều Kiều có chút vô ngữ, vài ngày sau sẽ bắt đầu quay mà Chu Viễn Xuyên lại chưa từng lật ra xem dù chỉ một trang.
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả
==================================================
Edit Va
Beta Sakura + Su
Tờ giấy vốn nằm ở trên bàn bị hành động lôi kịch bản ra từ dưới dưới đáy của Chu Viễn Xuyên làm rơi xuống đất, trùng hợp là phiêu đến đúng chỗ bên chân Kiều Kiềụ
“Nếu như được thì hãy vò nó lại và ném vào thùng rác giúp tôi, không cần phải nhặt lên đưa cho tôi đâụ” Chu Viễn Xuyên mở quyển kịch bản ra.
“A... Được.” Kiều Kiều lật tờ giấy lên, sau đó lại ngay lập tức bị các loại ký hiệu và công thức được viết chi chít ngay ngắn trên tờ giấy trắng làm bất ngờ một chút.
Nói ra thì thật xấu hổ… Cô chỉ có thể nhận biết được mấy chữ cái R, S, V và cộng thêm mấy cái ký hiệu Toán học đơn giản ở trên tờ giấy này, phần còn lại thì giống như là thiên thư
sách trời
.
“Woa, anh là Nhà Toán học sao?” Kiều Kiều kinh ngạc cảm thán.
“Hả?” Chu Viễn Xuyên ngẩng đầu rồi không nhịn được mà bật cười và nói. “Không, tôi là một nhà nghiên cứu lý luận vật lý.”
……
Nghe sơ qua thì hình như là rất lợi hại.
“Vậy anh đang nghiên cứu gì vậy, nhan đề sao?” Kiều Kiều hỏi.
“Ừm, luận văn gặp chút vấn đề.” Chu Viễn Xuyên gật gật đầụ “Hai thực nghiệm điện tử can thiệp lẫn nhau và làm có sự thay đổi giữa tính dao động và tính hạt nhân khiến tôi thực đau đầu nannan”
Nói đến đây, anh thực thức thời ngậm miệng bởi vì thấy vẻ mặt của Kiều Kiều thật mờ mịt.
“Được, không nói chuyện này nữa, thực buồn tẻ.” Chu Viễn Xuyên cười cười xong cầm lấy kịch bản. “Chúng ta diễn thử đi?”
……
Một tiếng đồng hồ saụ
Kiều Kiều hoàn toàn bái phục. Đầu óc của người đàn ông này quả thực chính là một cái camera, người khác phải nhờ vào đọc kịch bản lâu để nhớ, còn anh thì lại chỉ lướt sơ qua Kiều Kiều muốn diễn thử bất kì cảnh nào thì Chu Viễn Xuyên chỉ cần dành ra vài phút đọc sơ qua một lần là ghi nhớ Và ghi nhớ rất rõ ràng từng lời thoại Kiều Kiều đã nhẩm qua kịch bản này suốt vài ngày mà vẫn còn hay quên lời thoại, còn Chu Viễn Xuyên nước đến chân mới nhảy lại không lưu tình chút nào mà bày biện ra xu thế nghiền áp cô, Kiều Kiều tỏ vẻ Alexander…


⬅ Trước Tiếp ➡