⬅ Trước Tiếp ➡

Một người đàn ông chống khuỷu tay trên khung cửa, đối phương hơi hơi rũ đầu, sau đó cười nói với Tần Thụy Thành “Tôi tìm không thấy thuốc lá nên tới đây xin vài điếụ”
Kiều Kiều mở to hai mắt.
Đột nhiên, cô có cảm giác giống như có cái gì đó lôi cuốn che trời lấp đất quét qua ngực mình, ngay cả trái tim khi nhìn thấy người đàn ông trước mắt này cũng giống như ngay lập tức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
“Cậu bảo Trình Tu đi mua đi a, thuốc lá tôi để ở trên xe rồi ” Tần Thụy Thành nhướng mày.
“Aizzz, tôi uống chút rượu nên quên mất đã sai anh ta đến chỗ nào rồi…” Người đàn ông khẽ thở dài một cái. Anh lung lay chống vách tường đi được hai bước. Khi thấy Kiều Kiều đứng ở sau lưng Tần Thụy Thành, anh nhìn chằm chằm Kiều Kiều trong chốc lát rồi bất chợt vươn tay ra nhéo nhéo má cô.
Bởi vì tiếp xúc gần gũi nên Kiều Kiều gần như bị vẻ đẹp của anh làm kinh sợ mà khó có thể hô hấp.
Anh rất đẹp, rất rất đẹp. Đẹp đến mức bạn không thể nghĩ ra một từ nào để hình dung ra vẻ đẹp của anh, đẹp đến mức bạn thậm chí bắt đầu hoài nghi bản thân sinh ra trên thế giới này chỉ là vì để ngắm nhìn anh một giây. Từ chóp mũi đến môi mỏng, từ trán đến cằm, làn da trắng nõn gần như trong suốt bởi vì nồng độ cồn mà nhiễm một tia hồng nhạt, lông mi nhỏ dài dày đặc, đôi mắt lại giống như tảng băng trôi lơ lửng trên mặt biển phiếm ra ẩn ẩn hơi nước trong trẻo.
Ánh đèn trên hành lang lúc này đã tối sầm đi rất nhiều, tia sáng nhạt ở trên mặt anh không tiếng động mà biến ảo, hình dáng kinh tâm động phách, đuôi lông mày và khóe mắt đẹp đến mức bất cận nhân tình, đẹp đến mức khiến người khác tuyệt vọng.
“Được được, để tôi đưa cậu về phòng trước rồi lát nữa nghĩ cách liên hệ với Trình Tụ” Tần Thụy Thành hất tay anh ta ra rồi ý bảo Kiều Kiều chờ một lát, sau đó liền đỡ anh ta đi về phương hướng khác.
Kiều Kiều ngơ ngác mà đứng ở tại chỗ. Cô lúc này mới giống như lấy lại được ý thức. Kiều Kiều thong thả chớp chớp đôi mắt.
Cô duỗi tay muốn sờ một chút nửa bên mặt bị người đàn ông bóp nhéo nhưng khi vào tay lại phát hiện có vệt nước ẩm ướt chảy dọc theo cằm xuống dưới. Cô ngơ ngẩn mà suy nghĩ trong chốc lát xong mới ý thức được bản thân thế nhưng rơi lệ.
Mỹ thiếu niên trẻ tuổi bừa bãi Đặc Kerry trong thần thoại Hy Lạp đứng ở trên đỉnh núi dệt kim nhìn xa về phía Địa Trung Hải màu xanh lam, dưới chân đạp lá quế, trên đầu đeo vương miện, bạch điểu sẽ bởi vì vẻ đẹp của anh mà ngừng bay, hoa hồng sẽ rũ xuống bởi vì bản thân ảm đạm mà đơn điệụ Anh giương cung cài tên, tia sáng bạc lượng bắn xuyên qua đâm thần minh chỉ vàng nạm lăn bào giác trốn tránh ở phía trên tầng mây.
“Giản Bạch Dụ” Kiều Kiều nhỏ giọng lẩm nhẩm một cụm từ.
Cô biết anh là ai, từ lúc nhìn thấy ánh mắt anh cô đã biết.
Tôi thỏa mãn, xin thời gian hãy dừng lại đi.
Faust ở thế kỷ 15 đã giơ đôi tay khô gầy lên đối mặt với đồng ruộng có diện tích rộng lớn và nghẹn ngào thốt lên câu chữ, hai mắt hắn lập loè cảm thấy ánh lửa mỹ mãn, đó là ánh mắt từng ở trong vinh hoa uy phúc và nhục dục quyền thế cũng chưa thể hiểu rõ được.
“Mình cũng thỏa mãn.” Kiều Kiều từ từ ngồi xổm xuống và lầm bầm lầu bầu nhẹ giọng nói, sau đó trịnh trọng úp mặt lên đầu gối của mình xong nhắm hai mắt lại.
Và ấn ngôi sao vote ủng hộ đy nả
==================================================
Edit
Bery
Beta Ami


⬅ Trước Tiếp ➡