Chương 29
Kiều Kiều sợ Chu Viễn Xuyên bởi vì bị an bài mà tức giận nên lúc Chu Viễn Xuyên bước vào phòng họp, cô không dám lại chào hỏi mà chỉ cuối đầu ngồi ở một góc giả chết. Không nghĩ tới Kiều Kiều và Chu Viễn Xuyên đến phòng họp có chút sớm, trong phòng họp không có người, chiêu giả chết không có hiệu qua, Kiều Kiều đành trơ mắt mà nhìn người đàn ông ăn mặc đơn giản đang đi dạo quanh rồi từ từ tới trước mặt mình.
Chu Viễn Xuyên có một đôi chân dài như ngọc thạch, nhìn rất thuận mắt.
“Xin lỗi, cô là Kiều Kiều sao?” Chủ nhận của đôi chân đã lên tiếng. Đây là lần đầu tiên Kiều Kiều nghe được giọng nói của Chu Viễn Xuyên. Giọng anh không giống Tống Kỳ Ngôn nghe đến thân thể mọi chỗ đều ngứa mà ngược lại nghe rất lãnh đạm.
Kiều Kiều còn tưởng rằng giọng của anh phải giống như con người anh, mềm mại mà ấm áp một chút.
“Anh, chào anh….” Kiều Kiều bị kêu tên nên vội vàng trả lời. Cô luống cuống đứng lên rồi đưa tay ra ý đồ muốn bắt tay với anh. “Anh Chu, lần đầu gặp mặt, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”
Tay cô giơ giữa không trung nhưng hình như anh không có ý đưa tay ra bắt lại.
Kiều Kiều xấu hổ, cô còn nghĩ rằng là do bản thân đưa tay lên quá cao.
“Không phải là lần đầu gặp mặt.”
“Hả?” Kiều Kiều ngẩng đầu chạm trúng đôi mắt của Chu Viễn Xuyên.
“Studio và ở trong thang máy.” Chu Viễn Xuyên bình tĩnh nói ra hai địa điểm, anh cười vạch trần nói. “ Tôi đã gặp cô hai lần”
“À... Không ngờ là trí nhớ của anh lại tốt như vậy….” Kiều Kiều cảm thấy rất xấu hổ. Cô định rút cánh tay về nhưng không ngờ Chu Viễn Xuyên lại đột nhiên nắm lấy tay cô.
Tay Chu Viễn Xuyên rất gầy, khi nắm rất có hồn làm cho người ta suy nghĩ miên man rằng khi được đôi tay này vuốt ve thì thân thể sẽ có cảm giác gì?
“Lúc trước, tôi không biết cô là nghệ sĩ của công ty nên không chào hỏi cô.” Chu Viễn Xuyên buông tay Kiều Kiều ra, anh kéo Kiều Kiều ngồi vào ghế dựa bên cạnh. “Hy vọng cô không để ý.”
“Không đâu ” Kiều Kiều xua tay. “ Tôi vốn không nổi tiếng, anh không biết cũng không sao, với lại…. Lần này tôi không cố ý kéo anh vào diễn cùng, tôi mới là người hy vọng anh đừng chấp nhặt.”
“Không sao ” Chu Viễn Xuyên cười lắc đầụ “Diễn AV chỉ là nghề phụ thôi, tôi không để ý chuyện mình sẽ diễn viên với ai ”
“Thật sao?” Kiều Kiều nghe được từ mấu chốt. “Nghề phụ? Tôi có thể hỏi một chút nghề chính của anh Chu là gì không?”
“Cô sẽ không có hứng thú đâu, có rất nhiều người cảm thấy rất nhàm chán ”
…..
“Ừ.” Kiều Kiều thức thời không hỏi tiếp, cô quay đầu nhìn gương mặt nhu hòa của Chu Viễn Xuyên. Cô không ngờ rằng anh dễ nói chuyện còn hơn trong tưởng tượng.
Không…. Không phải dễ nói chuyện mà thực sự trong lòng anh đối với việc bản thân diễn cái gì cũng không quan tâm
Nhưng khi anh đối mặt với người khác, tuy trên mặt vẫn tươi cười nhưng trong đôi mắt lại giống như không nhìn người đối diện mà là xuyên thấu qua người đối diện để nhìn đồ vật ở xa.
Kiều Kiều bỗng nhiên ý thức được Chu Viễn Xuyên nhớ ra cô không phải là do cô làm cho anh chú ý hoặc làm gì để anh ấn tượng mà chỉ là anh có khả năng ghi nhớ siêu việt thôi
Ấn ngôi sao và cmt ủng hộ đy nả
==================================================
Edit Va
Chắc là khoảng hai tiếng đồng hồ sau, thời điểm tan họp đã là 9 giờ tối.