Chương 21
“Đợi lâu không?” Tống Kỳ Ngôn mở cửa xe ra, sau đó bước lên mới khởi động xe, anh hơi nghiêng đầu nhìn Kiều Kiều, giấu ở sâu đôi mắt kính là môt ánh mắt thâm tình, “Hôm nay công ty mở cuộc họp.”
“Không lâu lắm ” Kiều Kiều nhanh chóng nói “Tôi còn chưa uống xong ly ca cao mình kêu, Tống đạo diễn rất bận việc sao, tôi thì không có việc gì quan trọng.”
“Ừ.” Anh lên tiếng, xong không nói chuyện nữa mà hết sức tập trung lái xe.
Trong xe không biết có mùi hương gì mà hương thơm lan tỏa khắp xe và đọng lại quanh chóp mũi Kiều Kiềụ Hương thơm trong không khí giống như giọt sương lạnh rơi xuống quanh năm, cứ tuần hoàn mà hòa hợp trêu trọc thần kinh con người
“….Chúng ta đang đi đâu vậy?” Kiều Kiều im lặng lâu xong lại nhịn không được mà mở miệng bởi vì cô phát hiện đường này ngược hướng về nhà mình và cũng không giống đường tới công ty.
“Tới nhà tôi ” Tống Kỳ Ngôn nhìn thằng cô rồi phun ra những lời ngọc ngà.
“Chuyện này thật sự không quan trọng lắm đâu Tống Đạo diễn ” Kiều Kiều sợ tới mức vội vàng xua tay. “Hôm nay hẹn gặp mặt là bởi vì việc thay đổi phong cách thôi ”
“Đi thôi ”
“Nha…. Không bằng tìm một chỗ ăn cớm trước đi ”
“Tới nhà tôi ăn "
“Tôi không thể không biết xấu hổ mà tới nhà anh ăn được, với lại giờ chuẩn bị cũng không kịp ”
“Tôi sẽ gọi cơm hộp.”
Kiều Kiều thất bại hoàn toàn.
Cô một câu cũng không nói lại được. Kiều Kiều tự nhiên đỏ mặt, cô che lại gương mặt đang nóng lên của mình rồi gắt gao dựa lưng vào ghế như không có việc gì xảy ra nhưng bên trong trái tim lại vui vẻ đến nỗi muốn nhảy cẩng lên.
Kiều Kiều nghĩ thầm, cô quả thật không có một tý tiền đồ.
Cũng không trách cô được nha, cô đi theo Tống Kỳ Ngôn đã 2 năm, Tống Kỳ Ngôn không lớn hơn cô bao nhiêu nhưng Kiều Kiều thật sự rất kính nể anh, Tống Kỳ Ngôn một khi làm việc thì rất nghiêm túc cộng thêm một chút nghiêm chỉnh, anh rất có sự sáng tạo, rất có năng lực đem kịch bản chuyển hóa thần kỳ, có nhiều lúc vì cảm thấy kịch bản vô vị nên anh mới động tay chân chỉnh sửa một chút.
Kiều Kiều nổi tiếng một phần là do kịch bản đều qua tay Tống Kỳ Ngôn sửa lại, anh không hề phiền hà mà giảng giải cho Kiều Kiều vấn đề nào mà cô không hiểu, dù có sử dụng cơ thể để biểu đạt nhưng để hiểu biết hành động thì phải luyện tập, nhiều khi cô còn tưởng rằng Tống Kỳ Ngôn mới là diễn viên thực lực, anh thật sự có rất nhiều kinh nghiệm phong phú.
“Đang suy nghĩ cái gì? Trong xe nóng không?”
Tống Kỳ Ngôn nhìn qua Kiều Kiều, thấy cô vẫn duy trì động tác không nhúc nhích nên liền duỗi tay mở điều hòa số lớn hơn.
“Không phải.” Kiều Kiều bừng tỉnh, “Nhà Tống Đạo diễn rất xa sao?”
“Sắp tới rồi ”
Kiều Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cảnh sắc bên ngoài đã thay đổi, đã không còn nhìn thấy trung tâm thành phố nữa,mà thay vào đó là những hàng cây xanh, con đường cũng trở nên sạch sẽ hơn, phía trước con đường chuẩn bị hiện ra 1 ngôi biệt thư bị che dấu bởi hai hàng dâu tây.
Đày là nhà của Tống Đạo diễn sao? “Ngồi đi.” Mới mở cửa ra, anh liền cởi áo ngoài ra rồi treo lên giá áo, anh vừa tháo cà vạt vừa bảo Kiều Kiều ngồi xuống sô pha.
“Lát nữa người ta mới giao cơm hộp đến, tôi sợ cô bị đói.”