Chương 12
Phải làm sao bây giờ? Cô vẫn chưa hợp tác và thương lượng về cách diễn chi tiết cùng diễn viên nam mà, còn 5 phút nữa là phải bắt đầu quay rồi a
Đạo diễn đứng bên cạnh nhìn thấy Kiều Kiều thì vội vàng phất tay bảo cô mau đi đổi trang phục diễn. Cô đành phải đi về phòng trang điểm. Mặc bộ áo quần màu sắc rực rỡ lên người, cô đứng ở trước gương to nhìn bộ đồ rất thiếu vãi mình mặc trên người.
Không sai, nhân vật lần này cô sắm vai là một nô lệ tình dục.
Cô thật sự không thích diễn loại nhân vật này lắm vì cô không thể kiếm soát được quyền lợi và thân thể của mình. Loại kiểu nhân vật này thường sẽ bị ngược đãi hoặc bị treo trên tường, tất cả mọi chuyện đều phải phụ thuộc vào diễn viên nam. Trong trường hợp này thì yêu cầu của cô đối với diễn viên nam rất cao. Nếu diễn viên nam kỹ thuật không đủ thì có thể khiến cô cảm thấy rất thống khổ, ít có được khoái cảm. Cô đã diễn qua vài lần nên có chút không thích loại hình nhân vật này
Nhưng lần này, cô được gọi tới trụ sở làm thì chắc là công ty đã xác định cô có năng lực, chứng minh rằng kỹ thuật diễn mấy năm nay của cô có tiến bộ. Dù cho diễn viên hợp tác với cô là một diễn viên mới và cô cũng không phải thực sự thích thể loại này thì cô cũng quyết định nhận vai.
Nhưng loại quần áo dành cho nô lệ này thật sự rất thiếu vãi a
Kiều Kiều có chút lo lắng trong lòng vì đến tận bây giờ mà cô vẫn còn không biết bạn diễn của mình là ai và mờ mịt không hiểu biết bạn diễn. Lúc nãy, cô cũng có hỏi đạo diễn nhưng đạo diễn chỉ nói diễn viên nam chưa tới. Hơn nữa, cảnh diễn này đã được điều chỉnh lại một chút, công ty lại thay đổi diễn viên nam, đối phương là ai, khi nào tới thì không ai có thể biết được.
Kiều Kiều chỉ có thể nằm ở đó yên lặng chờ đợi. Bởi vì đợi quá lâu nên cô cảm thấy mệt mỏi, thế nên cô cuộn tròn và lật người lại nằm nghiêng.
Do chuẩn bị bắt đầu quay nên những người không liên quan đều đã đi ra khỏi phòng, số ở lại chỉ có nhân viên quan trọng và đạo diễn. Vì thế sau một hồi ồn ào người ra kẻ vào, trong phòng dần dần yên tĩnh trở lại.
Đôi mắt bị che lại nên lỗ tai cô thính hơn bình thường, cô thậm chí có thể nghe được âm thanh ấn nút quay rất nhỏ của người quay phim. Không biết đạo diễn đã nói chuyện gì, cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân nho nhỏ tới gần.
Đến giờ mà diễn viên nam vẫn còn chưa tới hay sao?
Suy nghĩ của Kiều Kiều dần mơ hồ, cô bắt đầu suy nghĩ coi buổi tối hôm nay nên về nhà như thế nào. Cô thường xuyên phải ở công ty nên đã thuê một chung cư nhỏ, đường đi đến công ty rất xa, vào khoảng 5h30 thì chuyến xe buýt cuối cùng sẽ chuyển bánh, không biết hôm nay có thể hoàn thành xong trước giờ đó hay không a? Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cô đột nhiên bị bao vây bởi một vòng tay ấm áp, đánh vỡ tâm trạng thất thần của cô.
"Đừng...." Trong cổ họng Kiều Kiều phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ, cô bị đối phương nắm cầm bắt ngẩng đầu, đối phương lại vẫn không chịu buông tha cho cô mà ép cô từ tư thế nằm chuyển sang quỳ xuống mặt đất. Kiều Kiều cố gắng nỗ lực hạ xương sườn của mình muốn thoát khỏi xiềng xích của đối phương nhưng đối phương lại hung hăng trừng phạt vú cô.