Thế tử trước nay được trưởng công chúa nuông chiều mà trưởng thành, xung quanh đều là những người nịnh bợ vây quanh, nữ nhân chủ động trèo lên giường hắn cũng nhiều vô kể, làm gì đã từng phải chịu sự ngỗ ngược, kháng cự nào chứ. Lúc này nhìn thấy sắc mặt nàng cứng lại, lại không phát ra chút âm thanh nhận lỗi nào, hắn càng thêm tức giận: “Được, được, ngươi còn dám chống đối lại ta! Vốn mẫu thân ta đã dặn dò, ngươi dù sao cũng là đại tiểu thư, phải đối xử dịu dàng chút, bây giờ thấy bộ dạng chẳng có chút quy tắc nào của ngươi, ta còn phải khách khí với ngươi làm gì chứ!”
Cơ thể Tề Thục Lan trùng xuống, là hắn thô lỗ đè lên người nàng, hầm hừ nói: “Ngươi không kính trọng phu quân thì đừng trách ta không nhẹ nhàng! Ngươi không phải là mềm yếu sợ đau sao, hôm nay ta sẽ cho ngươi kêu đau tới sảng khoái, chăm sóc cái tính đại tiểu thư này của ngươi thật tốt!”
Tề Thục Lan đột nhiên bị ép tới không thở nổi, giữa hai chân lại bỗng nhiên nóng lên, chỉ cảm thấy có một vật gì đó nóng bỏng dán lên bên ngoài cánh hoa mềm mại.
Còn chưa đợi nàng phản ứng lại, thế tử liền kêu lớn một tiếng, đột nhiên thẳng lưng, đâm vào giữa hai chân nàng. Một trận đau đớn kịch liệt lập tức lan tỏa từ hoa huy*t ra toàn thân!
“Aaaaaaaaaaaaaaaa…….” Tề Thục Lan nhịn không được hét thảm một tiếng.
Nỗi đau bị xé rách và xuyên thủng khiến cả người nàng run rẩy, nàng nắm chặt tay lại, cắn chặt miệng, khóe mắt chảy xuống vài giọt nước mắt như giọt sương sớm.
Thông đạo chưa trải qua sự đời còn chưa nhận được bất kì sự ôn nhu dịu dàng nào đã bị dương v*t cứng rắn mạnh mẽ xỏ xuyên không chút lưu tình rồi!
Trụ thịt khô khốc mạnh mẽ ma sát, từng chút từng chút, giống như chiếc cưa cùn cắt lên nơi mềm mại ấy.
Nam nhân đè trên người nàng đang thở gấp, nắm chặt lấy eo nhỏ của nàng, hung hăng lay động, hắn say mê cảm thán: “Ô...ô...ô… Quả nhiên là lần đầu tiên của xử nữ, huyệt nhi thật là khít chặt!”
Tề Thục Lan đôi mắt đã đẫm lệ, bên tai vang vọng tiếng kêu --- Thế này phải ngất đi sao? Có lẽ ngất đi sẽ tốt hơn một chút, ít ra, nàng không còn cảm giác nữa. Không cần phải đau như thế này nữa, cũng không cần nhìn nam nhân cầm thú này chà đạp cơ thể mềm mại mà nàng đã trân trọng mười tám năm như thế này nữa.
Đêm nay không có trăng, gió lạnh vô tình gào thét bên ngoài, xuyên qua cửa đình sừng sững của Trấn Bắc Hầu phủ, trong đông viện, phòng tân hôn được đặt địa long, nóng cháy khiến cho trong phòng vẫn ấm áp như xuân.
Rèm giường tinh xảo hạ xuống, trong ánh nến lập lòe, trên chữ hỷ lớn ánh lên bóng dáng đang lay động.
Thân ảnh này mặc dù không to lớn nhưng có thể nhìn ra được là cơ thể nam nhân, đang nỗ lực thẳng lưng, từng chút một thúc vào giữa hai chân nữ tử đang nằm dưới thân mình.
Mặc dù không nhìn thấy thân ảnh ấy, từ tiếng gầm nhẹ trầm thấp tràn ngập trong phòng cũng có thể nhìn ra được nam nhân đang phóng túng thao nữ tử lụi sơ trên giường.