Tề Thục Lan thì đã trang điểm xong, nở nụ cười an ủi mẫu thân và các tỷ muội: “Mẫu thân và mọi người đừng quá buồn, Lan nhi gả tới đó nhất định sẽ sống tốt, làm một người vợ hiền, sẽ không khiến mọi người mất mặt đâu.”
Tề đại phu nhân nhìn con gái, lòng đau như cắt: “Thế tử Trấn Bắc Hầu đó phẩm hạnh cực kì tệ, ngang ngược phóng túng thì không nói, còn nuôi hai nữ nhân bên ngoài. Mẹ chồng đó của con, Bình An trưởng công chúa lại càng khó chung sống. Con gái của ta, nếu như không phải vì cứu đệ đệ con, trong nhà thực sự không còn cách nào khác, cha mẹ làm sao nỡ đẩy con vào hố lửa như vậy chứ… Huhuhu…”
Nữ quyến trong phòng đều rơi lệ, chỉ có mà mai miễn cưỡng nói mấy câu tốt lành an ủi.
Tề Thục Lan thân là trưởng nữ đích tôn, trước nay vẫn đoan trang nhã nhặn, là tiểu thư khuê các nổi tiếng trong kinh thành, càng là viên ngọc minh châu trong tay phụ mẫu. Vốn nghĩ nhất định sẽ gả chi vị hôn phu tuổi trẻ tài cao, ai biết được lại rơi vào kết cục như thế này. May mà nàng lương thiện hiếu thuận, hiểu cho nỗi khó xử của gia đình, sau khi tự biết chuyện hôn sự của mình, một câu oán trách kể khổ cũng không có, như thế lại càng khiến cho người thân đau lòng.
Nghe thấy tiếng bà mai đón dâu mà Trấn Bắc Hầu phủ phái tới nói: “Giờ lành đã tới, mời tiểu thư xuất giá!” Tề Thục Lan cũng chỉ có thể nuốt xuống tất cả khổ sở bi ai trong lòng, nức nở nói: “Mẫu thân, nhi nữ đi đây!”
Hỷ phòng đã yên tĩnh trở lại, Tề Thục Lan ngồi trên giường bất an không yên, đợi vị hôn phu tân lang của nàng.
Theo tiếng bước chân, cửa phòng kẹt một tiếng bị mở ra, nàng nghe thấy giọng nam nhân đục ngầu đã say khướt: “Bản thế tử chưa say, không cần đỡ ta, lui xuống hết đi!”
Nghe thấy tiếng nam nhân bước tới gần giường, Tề Thục Lan căng thẳng nắm chặt lấy góc váy.
“Xoạt” một tiếng, khăn hỷ uyên ương trên đầu nàng bị kéo ra, một mùi rượu nồng đậm ập tới trước mặt nàng.
Thế tử thất tha thất thiểu, thuận tay ném khăn che mặt sang một bên, Tề Thục Lan xấu hổ không dám ngẩng đầu, cô cô trong nhà đã dạy nàng, trong chuyện phòng the, mọi chuyện đều phải nhẫn nại, vì thế nàng chỉ yên lặng đợi động thái tiếp theo của thái tử.
“Xì!” Nam nhân không hài lòng thở dài một tiếng, quát: “Ngươi không biết tới giúp bản thế tử thay đồ sao? Ngồi ở đó đợi ta tới hầu ngươi sao?”
Tề Thục Lan lúc này mới tỉnh ngộ, chân tay luống cuống đứng lên, thay bộ y phục đã ngấm đầu mùi rượu của hắn. Nhưng nàng vốn là đích nữ đoan trang được nuôi dạy nghiêm khắc, những việc hầu hạ nam nhân này nàng hoàn toàn không biết gì, nhất thời không biết làm sao cởi được cài áo của hắn.