Nước mắt và mồ hôi liên tục rơi xuống, làm ướt mái tóc đen nhánh của cô.
Cổ Lệ Dung khuyên nhủ: "Bạch Tiểu Thi, cô có thể giúp cháu giữ được một đứa con, đối với cháu mà nói đã là một ân huệ lớn. Nếu để chủ nhân của cháu phát hiện ra, đừng nói đến đứa con còn lại này, ngay cả nhà họ Kiều chúng ta cũng không giữ được."
"Đừng vì tấm lòng phụ nữ, nếu lúc trước đã lựa chọn con đường mang thai hộ này, cháu nên sớm biết sẽ có hôm nay."
Sau khi Cổ Lệ Dung nói xong, không nói dài dòng với cô nữa, trực tiếp dùng giọng điệu ra lệnh, nói với chính con gái của mình Kiều Sam Sam: "Ôm ra ngoài đi."
"Không được…" Bạch Tiểu Thi cầu xin.
Nhưng Kiều Sam Sam ôm đứa trẻ trong tay, không chút do dự bước ra khỏi phòng sinh, không để ý đến lời cầu xin của Bạch Tiểu Thi.
Bạch Tiểu Thi nhìn chằm chằm bóng lưng của Kiều Sam Sam biến mất ở cửa phòng sinh, lòng như dao cứa vào, xuyên qua tim phổi.
Rõ ràng mới vừa nãy, cô vừa mới sinh ra đứa bé kia mà, đó chính là máu thịt của cô.
Cô cũng không muốn làm người mang thai hộ, càng không nghĩ còn nhỏ như vậy mà đã mang thai một cặp sinh đôi.
Mười tám tuổi là khoảng thời gian tuyệt vời cỡ nào, đó là lễ trưởng thành hạnh phúc nhất trong cuộc đời của mỗi người.
Nhưng không lâu sau sinh nhật của cô, bà ngoại là người thân duy nhất của cô trên thế giới này lại bị bệnh viện chẩn đoán đã bị bệnh nhiễm trùng đường tiểu, yêu cầu đổi thận rồi phải chạy thận mỗi ngày.
Tiền thuốc men đắt đỏ khiến cô không thể nào gánh vác nổi.
Ngoại trừ biện pháp mà Kiều Sam Sam đưa cho cô ra thì làm người mang thai hộ sẽ kiếm được tiền nhanh nhất, cô thật sự không còn cách nào khác.
Năm triệu đã đủ để bà ngoại làm phẫu thuật, cũng đủ để cô tạm thời nuôi nấng đứa nhỏ này.
Mười tháng mang thai, chỉ chớp mắt, hai đứa nhỏ trong bụng đã được sinh ra.
Tuy rằng đã rất nhiều lần cô nghĩ đến, cảnh tượng ly biệt một trong những đứa con của mình nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ rằng nó sẽ đau đớn như vậy.
Đứa nhỏ thứ hai chào đời thành công, trông giống hệt như đứa bé đầu, trông cũng vô cùng dễ thương.
Sau khi Bạch Tiểu Thi sinh con xong thì thu dọn đồ đạc một lúc, Kiều Sam Sam liền lái xe chở cô đến bến tàu Đông Thành.