Chương 6
không hề bỏ qua thoáng thất vọng lướt qua đáy mắt cô.
Nhưng đôi môi mỏng vẫn lạnh lùng mấp máy: "Xin lỗi, anh đã nói với em rất nhiều lần rồi, anh có bệnh sạch sẽ!" Ôn Nhiễm cấp thiết nói: "Nhưng mà chồng...
em..." Hiện giờ cô đã mắc chứng cuồng loạn, rất cần đàn ông giúp giải quyết nhu cầu.
Cô không nhịn nổi nữa rồi!
"Anh coi như giúp em đi...
chồng...
em khó chịu lắm..." Cô cắn môi dưới, đôi mắt long lanh nước nhìn anh ta đầy vẻ đáng thương.
Nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn.
Cô thực sự rất muốn.
Trong đầu toàn là chuyện đó.
Hoàn toàn không thể dừng lại được.
Phó Cảnh Thành nhíu chặt lông mày.
Chán ghét dáng vẻ luôn lẳng lơ này của cô trước mặt anh ta.
Anh ta lạnh lùng quát mắng: "Em đã ngứa ngáy muốn thế thì tự đi mà tìm cách giải quyết." Những lời nói lạnh lùng mà khinh miệt đ.â.m thẳng vào nơi yếu mềm nhất trong lòng Ôn Nhiễm.
Thế nhưng Phó Cảnh Thành lại coi như không thấy biểu cảm tổn thương tяên mặt cô.
Nhạt nhẽo nhắc nhở: "Sau này đừng có mặc thế này trước mặt anh nữa!" Đôi mắt nước của Ôn Nhiễm tức khắc tối sầm lại.
Những gợn sóng chua xót lan rộng dần trong tim.
Chồng vẫn không cam lòng chạm vào cô.
"Em biết rồi." Cô cúi đầu, khẽ đáp.
Giọng nói lại vô lực đến thế.
"Còn nữa, từ hôm nay trở đi, em đừng ngủ cùng phòng với anh nữa." Phó Cảnh Thành lại liếc nhìn cô một cái đầy ghê tởm.
Ôn Nhiễm ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh ta.
"Chồng?" Chẳng lẽ anh ta muốn ly thân với cô sao?
"Anh sang phòng bên cạnh ngủ, sau này không có sự cho phép của anh cấm em tùy tiện vào phòng anh nữa." Phó Cảnh Thành lạnh lùng cảnh cáo xong, bước xuống giường, rời khỏi phòng ngủ này mà không một chút lưu luyến.
Chỉ còn lại Ôn Nhiễm đứng ngây dại ở đó.
Trong mắt dần dần bao phủ một màn sương nước.
Cô gả cho Phó Cảnh Thành đã được một năm.
Vì thiếu hụt sinh hoạt tình dục trong thời gian dài, cộng thêm việc Phó Cảnh Thành luôn lạnh lùng như băng với cô.
Cô đã mắc phải chứng cuồng loạn luôn rồi.
Vậy mà với tư cách là người chồng, Phó Cảnh Thành không hề có ý muốn giúp cô giải quyết nhu cầu, ngược lại còn muốn ly thân với cô vào lúc này?
Đối với Ôn Nhiễm mà nói, đây dĩ nhiên là họa vô đơn chí.
Sau khi Phó Cảnh Thành đi, căn phòng ngủ vừa có chút hơi ấm lại trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Nhưng ngọn lửa khô nóng trong cơ thể Ôn Nhiễm lại không hề thuyên giảm chút nào.
Ngược lại còn bùng cháy dữ dội hơn.
Thái độ lạnh lùng của Phó Cảnh Thành đã đ.â.m thấu lòng cô.
Khiến chứng cuồng loạn lại phát tác rồi!
Ôn Nhiễm chỉ cảm thấy lúc này toàn thân khó chịu bất thường.
Cả người trở nên khao khát dục vọng cực độ.
"Ưm ưm, khó chịu quá, muốn quá..." Gò má cô nóng bừng, trong đầu không tự chủ được mà nhớ lại cảnh tượng tяên giường bệnh ở phòng khám hôm nay, bị bác sĩ nam đó...
Trời ạ!
Ôn Nhiễm theo bản năng lắc lắc đầu.
Sao cô lại nghĩ đến bác sĩ nam đó chứ?
Rõ ràng cô đã kết hôn, có chồng rồi cơ mà.
Vậy mà lại không tự chủ được mà mơ màng đến người đàn ông khác.
Cô trở nên bạo dạn và cởi mở như thế từ lúc nào vậy?
Nhưng Phó Cảnh Thành hoàn toàn không muốn chạm vào cô.
Hiện giờ cô có chồng cũng như không.
Trong đầu Ôn Nhiễm lại không khống chế được mà nghĩ tới bác sĩ nam đó.
Đặc biệt là lúc ở cổng bệnh viện hôm nay, khi anh bảo cô lên xe.
Cô đã nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt phía sau lớp khẩu trang