Hứa Trầm Chu đứng trên sân thượng của nơi tổ chức buổi tiệc, đốt một điếu thuốc.
Lâm Vãn Vãn ở sau lưng mặc một bộ lễ phục màu đen bước tới, tỏ vẻ quan tâm hỏi hắn: "Là bạn gái của cậu sao?"
Tâm tình Hứa Trầm Chu bực bội đáp: "Ừ."
"Cô ấy thấy hotsearch nên giận cậu à?"
"Một chút thôi."
Lâm Vãn Vãn thở dài: "Từ nhỏ cô ấy đã được nuông chiều, lớn lên tính tình tiểu thư là chuyện bình thường. Có điều cô ấy có vẻ không hiểu cậu lắm, chuyện bên ngoài của đàn ông vẫn là nên giải thích với cô ấy."
Sắc mắc Hứa Trầm Chu ngày càng âm trầm.
Lâm Vãn Vãn thấy nét mặt của hắn ta thì lập tức sửa lời: "Đều do tớ không tốt, không nên hẹn cậu đi ăn tối một mình. Cậu giới thiệu cho tớ nhiều tài nguyên như vậy, tớ chỉ định nhân dịp sinh nhật cậu... trả ơn cho cậu thật tốt thôi."
"Giữa chúng ta không cần ơn nghĩ gì cả."
Lâm Vãn Vãn nhìn gương mặt anh tuấn của Hứa Trầm Chu, bỗng tiến lên nắm lấy ngón út của hắn: "Trầm Chu, cậu... sẽ chia tay với cô ấy sao?"
Hứa Trầm Chu yên lặng, không biết nên trả lời lại thế nào.
Trước giờ Lục U luôn thuận theo hắn, chỉ cần hắn nói một cô sẽ không nói hai.
Thái độ vừa rồi của cô không hiểu sao đột ngột thay đổi, khiến trong lòng hắn ta lộ ra vài phần dao động.
Hứa Trầm Chu vứt tàn thuốc trong tay, đáp: "Chuyện này tính sau."
4:
Lúc Lục U rời khỏi văn phòng thiết kế đã là 9 giờ tối.
Cô một mình đi ngang qua phố ăn đêm náo nhiệt, cảm thấy đói meo, bụng sôi ùng ục.
Phố ăn đêm đại học Thanh Phù bởi vì khá nổi tiếng, buôn may bán đắt, vậy nên giá đồ ăn cũng tương đối cao. Một bát bún xào cũng phải lên đến 20 tệ.
(*) Nguyên bản của từ này là "khối", cách gọi khác của "tệ" bên Trung nên mình dịch luôn là tệ cho dễ hiểu.
Lục U lúc này vừa được nhận lương, trong túi cũng khá dư dả, có điều cô không muốn phí 20 tệ chỉ để ăn một bát bún xào.
Phía đối diện là "Tiệm nhỏ ngọt ngào" - tiệm bánh kem được trang trí màu hồng bắt mắt với ánh đèn neon nhàn nhạt. Cô chợt nhớ đến hộp bánh sinh nhật đã đặt cho Hứa Trầm Chu.
Bánh kem không có tội tình gì.
Lục U dứt khoát đi về phía tiệm bánh.
Bên trong tiệm bánh ngạt ngào mùi bơ, kíƈɦ ŧɦíƈɦ vị giác khiến người xung quanh thèm ăn.
Lục U đi đến quầy hàng phái trước. "Chào cô, tôi có đặt trước bánh kem, bây giờ đến lấy."
Chị gái đứng ở quầy bán hàng chậm rãi lấy bánh kem từ trong tủ lạnh, còn nhắc nhở cô: "Cô nhất định phải ăn trong hôm nay đó nha!"
"Cảm ơn."
Lục U cầm bánh kem đi đến bờ sông ở ngoài khuôn viên, ngồi ở trên bậc thềm. Gió đêm thổi đến, cô mở hộp bánh ra.
Bên trong là bánh mousse vị trái cây, còn có thiệp chúc mừng đặt ở trên.