⬅ Trước Tiếp ➡
"Đây là Tưởng Đạc đúng không."
Lục U liếc mắt, nhìn về phía chàng trai trong tấm ảnh.
Anh mặc một chiếc áo hoodie đen và đeo khẩu trang đen, che gần hết khuôn mặt, nhìn anh tựa như một minh tinh đang dạo phố.
Chỉ là, hai mắt anh lại lộ ra, ngước mắt nhìn camera.
Nốt ruồi đỏ thắm ở đuôi mắt phá lệ phách lối khiêu khích.
Ngoại trừ Tam thiếu gia nhà họ Tưởng ra còn có thể là ai nữa?
Lục U lãnh đạm nói: "Là Tưởng Đạc cắt tóc của cô, vậy cô tìm anh ấy đi, tìm tôi làm gì?"
"Anh ta cắt tóc tôi còn không phải là vì cô sao! Làm sao cô không liên quan được?"
"Cô dựa vào cái gì mà cho là anh ấy làm vậy gì tôi?"
"Bởi vì đó tôi..."
Chu An Ny suýt thì thốt ra việc cô ta lúc ấy cùng bạn bè đang bàn tán sôi nổi, đều là nói xấu Lục U.
Thật may, cô ta đã kịp thời ngừng lại.
Cô ta không buông tha nói: "Dù sao cô cũng phải xin lỗi tôi,"
Lục U cắn răng: "Tôi không liên quan đến chuyện này."
Hai hôm nay lòng Chu An Ny cực kì khó chịu, không có chỗ phát tiết, chỉ có thể xả giận trên người Lục U: "Lục U, học bổng từ xí nghiệp Thành Đức mà cô nhận kỳ này, đều là của chúng tôi quyên góp cho đó!"
"Tôi nhận học bổng dựa vào thành tích, không phải là của mấy người bố thí."
Chu An Ny ỷ vào mẹ luôn nuông chiều cô ta đang ở đây, càng lúc càng không coi ai ra gì, không kiêng nể: "Dù sao cô cũng nhất định phải xin lỗi, nếu không, nhà chúng tôi sẽ không quyên tiền học bổng cho trường nữa.
Giáo vụ chủ nhiệm biết Chu An Ny có tính tình tiểu thư, bất đắc dĩ khuyên nhủ: "Chuyện này không lớn đến mức đó mà."
"Chủ nhiệm, ông đây là có ý gì." Bà Chu cất cao giọng: "Con gái của tôi ở trường lại bị tổn hại như vậy, ông còn bảo là chuyện nhỏ?"
"Không, ý tôi không phải như vậy."
"Dù sao trường học nhất định phải cho tôi một cậu trả lời thuyết phục." Bà Chu tạo áp lực cho chủ nhiệm, nói: "Ai chịu trách nhiệm tôi cũng mặc kệ, dù sao vẫn phải có người đứng ra chịu đi."
Ngụ ý rất rõ ràng, việc này. . . nhất định phải để Lục U gánh lấy.
Giáo vụ chủ nhiệm chỉ có thể quay đầu lại nói với Lục U: "Bạn học Lục U, chuyện này nguyên nhân dù sao cũng là vì em, em xin lỗi bạn học Chu An Ny đi. Học bổng kỳ này đã báo lên trường rồi, nếu như làm căng, chuyện này đối với em... dù sao cũng không tốt."
Mặc dù đây là lời khuyên, vậy nhưng vẫn có kèm ý cảnh cáo.
Học bổng có liên quan đến lợi ích cá nhân của cô.
Lục U cắn răng, ấm ức nhìn Chu An Ny.
Khóe môi Chu An Ny nhếch lên cười, ánh mắt lộ vẻ đắc ý.
Cuộc sống chính là như vậy, ai có tiền có thế, người đó có thể tùy tiện làm khó người khác.
Xin lỗi tình là gì, cho dù đem người giẫm đạp trong bùn thì người đó cũng đừng hòng ậm ừ.
Kể từ khi trong nhà xảy ra biến cố, Lục U bất ngờ rơi từ tháp cao vô tội té xuống nhân gian biến chất.
⬅ Trước Tiếp ➡