⬅ Trước Tiếp ➡

Khi cởi áo khoác ra, sơ mi mỏng manh không thể che được cơ thể cường tráng. Khuôn mặt Nhạc Hải Sanh đỏ bừng, nhìn anh ta ôm lấy mình. Cô ngồi đưa lưng về phía bộ ngực của anh, kiểu ngồi rất giống trẻ con muốn đi tè.
Lâm Dực vẫn duy trì tư thế đó ôm cô, một tay luồn xuống mông cô để giảm trọng lực, tay kia tách hai chân cô sang hai bên, đẩy hai mảnh cánh hoa non mềm ra, ngón tay thon dài tiến vào mật huyệt.
"Ưm.." Nhạc Hải Sanh run lên, hai tay che mặt không dám nhìn, chỉ có thể cảm nhận ngón tay của anh ta đang càn quét bên trong dũng đạo của mình. Trải qua một hồi mây mưa trước đó, hoa huyệt dường như vẫn chưa thỏa mãn, thịt mềm bên trong siết chặt ngón tay Lâm Dực.
"Tiểu thư, thả lỏng một chút, tôi muốn móc tinh dịch ra." Nhìn chăm chú vào cửa huyệt phấn hồng đang cắn nuốt ngón tay mình, mặt Lâm Dực vẫn không đổi sắc, biểu cảm bình tĩnh dị thường. Biểu tình này khiến trong lòng cô tràn đầy nghi hoặc Chuyện này rất bình thường sao? Chẳng lẽ quản gia nhà giàu ngay cả việc xấu hổ này cũng phải phục vụ ư?
9
Mặc dù vậy, dường như thân thể cô rất quyến luyến ngón tay anh, không muốn buông tha.
Lâm Dực thử đem ngón tay chọc vào sâu hơn mới phát hiện mị thịt như giác hút, càng đâm càng hút. Lúc này anh mới buông tha ý định đào khoét, rút ngón tay ra, đổi lại ấn mạnh vào hoa hạch đã sung huyết giữa hai chân cô, tinh tế nghiền nát.
"A " Nhạc Hải Sanh chấn động cả người, vội vươn tay ngăn động tác của anh ta. Rất kì lạ, một điểm bên trong cô được nhấn vào như vừa mở ra một cái chốt thần bí, cô lập tức mất sức, vô lực tựa vào lồng ngực rộng lớn của Lâm Dực.
Mà bàn tay hư mềm của cô vốn không thể ngăn được động tác kiên định của Lâm Dực, anh ta vẫn chậm rãi vuốt ve qua lại ngoài âm hạch của cô, tinh tế dày vò. Nhạc Hải Sanh hoàn toàn xụi lơ, hai chân mẫn cảm cảm thụ khoái lạc do Lâm Dực mang đến. Nhạc Hải Sanh sao có thể chịu được loại khoái cảm chồng chất này, hoa tâm không ngừng trào ra hoa dịch trong suốt, thấm ướt ngón tay hắn.
Ngón tay của Lâm Dực khi làm chuyện này cực kì linh hoạt, nhanh chóng làm cô loạn đến mức da đầu cũng run lên. Khoái cảm cứ như thủy triều dồn dập lao đến, Nhạc Hải Sanh bất giác căng thẳng thân thể, hai tay cuộn chặt, cả người ngã về sau cảm nhận loại vui thích chết người này.
Nhưng khoái cảm không hề mất đi mà theo động tác Lâm Dực càng ngày càng tăng thêm, khiến sung sướng lan ra cả tứ chi bách hài của cô. Phòng tuyến và ý chí cuối cùng cũng bị ăn mòn, Nhạc Hải Sanh không chịu nổi nữa, nắm chặt tay Lâm Dực hét lên thành tiếng.
"A... Ừm... Ừm... Đừng... Không chịu nổi... Ô...ô..." Dưới sự trêu chọc của ngón tay linh hoạt, Nhạc Hải Sanh chỉ còn biết rên rỉ. Đột nhiên cô liều mạng vặn vẹo cơ thể, sợ hãi hét lên.
"Không được... Mau dừng lại... Tôi muốn đi tiểụ.." Mà Lâm Dực mắt điếc tai ngơ tiếp tục chà đạp âm hạch thay cho câu trả lời.
Cơn đau trong phút chốc bị khoái cảm đánh thẳng tới ót, trong mật huyệt, vách tường kịch liệt co rút, Nhạc Hải Sanh thét một tiếng chói tai, cánh hoa phấn nộn run rẩy phun ra một cỗ âm dịch trong suốt, chảy xuống sàn phòng tắm.
"...Đây là...đi tiểu sao?" Nhạc Hải Sanh không còn nửa phần khí lực, chỉ có thể yếu ớt tựa vào lồng ngực Lâm Dực. Cô kinh ngạc nhìn bãi nước đọng trên nền đá, bất giác mở to hai mắt. Là một người đã trưởng thành, vậy mà cô lại... đi tiểu?


⬅ Trước Tiếp ➡