Chương 6
Cũng may thiếu niên không giống như hôm qua, cậu ta rất thức thời rút ngắn thời gian. Mỗi lần xâm lược đều mãnh liệt đâm vào rút ra, có khi đâm đỉnh nhọn đến sâu tận cùng trong hoa huyệt. Bị tấn công thô bạo như vậy Nhạc Hải Sanh cũng khó kìm ném chính mình, chỉ có thể ôm cổ cậu ta không ngừng khóc nức nở cầu xin, đâm chọc vài lần đã đưa cô lên cao trào hai lần.
Cô cố gắng hít lấy từng ngụm từng ngụm không khí, đôi mắt đẹp khẽ khép hờ, nhìn thiếu niên rút dương vật ra khỏi cơ thể mình, kéo theo một lượng lớn dâm dịch tràn ra ướt đẫm đệm giường. Dương vật vẫn ngẩng cao đầu không có dấu hiệu mềm xuống, cậu ta cứ để như vậy trần truồng đi vào bên trong phòng tắm.
Lúc cậu ta đi ra ngoài đã khoác lên người đồng phục chỉnh tề, bộ dáng mỉm cười đúng chuẩn học sinh trung học.
2
Nhạc Hải Sanh vô thức nhìn xuống đũng quần của cậu, phát hiện chỗ kia vẫn đang phồng to muốn chui ra ngoài. Thiếu niên theo ánh mắt cô nhìn xuống, hiểu rõ cười nói
"Không sao, lát nữa tự nhiên sẽ trở lại bình thường."
Nhạc Hải Sanh ôm chăn ngồi trên giường có chút ngây ngốc nhìn dáng vẻ của cậu ta, thiếu niên đi đến bên giường, cúi đầu hôn lên cánh hoa của cô.
"Lát nữa em còn phải đến trường, bất đắc dĩ phải đi thôi. Nếu chị còn muốn, buổi chiều em sẽ tiếp tục thỏa mãn chị..."
Mới mười mấy tuổi, cậu ta vẫn còn phải đến trường, huống hồ Lâm gia quản giáo rất nghiêm khắc, mỗi đứa con phải xuất sắc hơn người. Trong sách cũng có nói từ nhỏ Lâm Hải Sinh đã đạt được nhiều thành tích trong học tập trên nhiều lĩnh vực. Ở trường là một học sinh tốt hiếm có, về đến nhà lại là biến thành một tên cầm thú, điều này thật không chấp nhận được.
Trong sách có nói mối tình đầu của Lâm Hải Sinh là chị gái của mình nhưng không hề nói nguyên nhân hai người xảy ra quan hệ tình dục. Hơn nữa nhìn biểu hiện của Lâm Hải Sanh, cô ấy cũng không phải tình nguyện.
Thật sự là một vấn đề nan giải nha
Sau khi thiếu niên đi ra ngoài lại có tiếng gõ cửa vang lên, Nhạc Hải Sanh theo bản năng kéo chăn lên che trước ngực. Mà người kia cũng chỉ gõ cửa tượng trưng, không đợi cô phản ứng đã đẩy cửa đi vào.
Người đi tới mặc quần áo màu đen của quản gia, cách ăn mặc có phần giống Sébastien trong Hắc quản gia, nho nhã lễ độ, lộ ra một cỗ hơi thở cấm dục. Xem ra ước chừng trên dưới ba mươi tuổi. Người này cúi đầu với Nhạc Hải Sanh.
"Tiểu thư, buổi sáng tốt lành."
"..." Nhạc Hải Sanh đoán có lẽ đây là Lâm quản gia Lâm Dực.
Đột nhiên trong đầu cô thoáng qua âm thanh của "nó" Phải hoàn thành nhiệm vụ với bảy nam nhân vật trong kịch bản mới có thể đến thế giới tiếp theo
Cô gái ngồi trên giường dùng chăn che lấy cơ thể loã lồ, trên người đầy những vết tím hồng, đệm giường hỗn độn, còn có mùi hương dâm mỹ thoang thoảng, nhìn vào liền biết nơi này đã từng xảy ra chuyện gì.
Mặc dù biết đây là quan hệ chị em không cùng huyết thống, Lâm Dực ngay cả lông mi cũng không hề động đậy, mặt lạnh như tiền, hắn bình tĩnh đi đến bên giường, vươn tay kéo tấm chăn đang quấn trên người Nhạc Hải Sanh xuống.
Nhạc Hải Sanh theo bản năng lấy hai tay che cảnh xuân trước ngực mình, lại quên mất phải che đậy hạ thân trần trụi. Lâm Dực nhìn thoáng qua tiểu huyệt bị chọc đến thê thảm bên trong, nhíu mày cúi người bế cô gái lên.
"A " Cơ thể đột nhiên thấy nhẹ bẫng, Nhạc Hải Sanh kinh hô thành tiếng, hai tay lập tức vòng quay cổ Lâm Dực đề phòng mình té xuống.