⬅ Trước Tiếp ➡

Tuy trong biệt thự không có người giúp việc, nhưng mỗi ngày đều có người quét dọn theo giờ nên mọi thứ coi như sạch sẽ. Lâm Dực cất hành lí của cô vào phòng, sửa sang một chút, lại làm ít đồ ăn cho cô rồi mới theo xe trở về.
Lúc này vừa đúng sáu giờ chiều, Nhạc Hải Sanh nghĩ ngợi, sau đó dứt khoát chờ vị hôn phu kia về cùng dùng bữa.
Cô không hề có kí ức của nguyên chủ, nhưng may mắn trong điện thoại có lưu số của Hạ Ung Hành, vì thế đánh liều gọi một cuộc.
Sau khi ấn nút, cuộc gọi nhanh chóng được chuyển đi, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam rất thuần hậu “Sao vậy, Tiểu Sanh?”
Nhạc Hải Sanh dừng một chút, cô không biết bình thường nguyên thân xưng hô với đối phương thế nào, suy xét một chút sợ mình lại mắc lỗi, Nhạc Hải Sanh mới mở miệng nói “Ung Hành, giờ em đang ở nhà mới, lát nữa anh có muốn về ăn cơm không?”
Giọng nói vang lên mang theo ý cười nhè nhẹ “Dĩ nhiên rồi. Chờ anh ”
Với kế hoạch đánh nhanh thắng nhanh, Nhạc Hải Sanh quyết định tối nay nhanh chóng công phá Hạ Ung Hành. Ở trong truyện, có Hạ Ung Hành làm anh rể, Lâm Hải Sinh chắc cũng không dám quá phận.
Ngẫm lại lúc trước ngay cả thắt lưng của Lâm Dực còn không cởi nổi, cô nhận thức được rằng khả năng quyến rũ đàn ông của mình có thể coi là đồ bỏ đi. Không sao, thủ đoạn không có thì có đạo cụ. Nhạc Hải Sanh đi xung quanh nhà một vòng liền tìm thấy quầy rượu, mở ra thấy một loạt rượu vang và rượu tây, chữ ngoại cô xem không hiểu lắm, nên chọn đại một chai đặt lên bàn cơm.
Không phải ngạn ngữ có câu “Rượu là bà mối của sắc” hay sao? Hi vọng nó có thể giúp cô hành động.
Ngồi trước bàn ăn đợi một hồi lâu, rốt cuộc cô cũng nghe được động tĩnh ngoài cửa. Nhạc Hải Sanh vội vàng đứng dậy ra đón.
Cửa mở, một người đàn ông đi vào. Khoác tây trang, dáng người thon dài cao lớn, khuôn mặt anh tuấn trắng nõn, đôi mắt đào hoa có thần, phong tình bắn tứ phía.
Người đàn ông này, bộ dạng còn đẹp hơn con gái. Nhạc Hải Sanh thầm oán trong lòng, không hiểu nguyên chủ vì sao lại chọn một người đàn ông có tướng mạo hơn mình nhiều như thế? Có điều oán thầm chỉ có thể để trong lòng, cô vội vàng đứng dậy ra đón, bày ra nụ cười ngọt ngào nói “Anh đã về.”
Động tác của người kia thoáng cứng đờ, đôi mắt đào hoa nhìn lướt cô hai giây rồi mới đáp “Ừ.”
“Chúng ta ăn cơm đi.” Dù sao cũng không có trí nhớ lúc trước, Nhạc Hải Sanh không dám nhiều lời sợ lộ dấu vết. Vì thế lôi kéo người đàn ông kia cùng mình ăn cơm.
Đến cùng vẫn là thiếu gia nhà giàu, tướng ăn vô cùng nhã nhặn đẹp mắt, Nhạc Hải Sanh than thở, chỉ có thể tận lực ăn, đồng thời không quên mời rượụ
“Hoàng Gia Minh Ưng Xích Hà Châu năm 92?” Người đàn ông liếc nhìn chai rượu đỏ, con ngươi phát ra ánh dị thường. Nhạc Hải Sanh không thấy được, chỉ thoáng nghi hoặc “Em tuỳ tiện lấy trong quầy rượu, có gì đặc biệt sao?”
“Không có gì.” Người kia vẻ không có chuyện gì trả lời.
Không biết gây ra họa gì, Nhạc Hải Sanh khi rót rượu vô tình làm đổ ra ngoài, cô hoàn toàn không biết bình rượu đỏ này giá trị lên đến 50 vạn
Người đàn ông xác định được loại rượu, sau đó chậm rãi phẩm rượu, một bên âm thầm tiếc nuối – chai rượu cực phẩm như vậy lại bị cô gái trước mắt đối xử không khác nào rượu mấy chục lít mua ở siêu thị, nhất thời khẩu vị giảm xuống không ít.


⬅ Trước Tiếp ➡