Chương 10
Lúc rời khỏi bồn tắm cô cũng chưa mặc quần áo, giờ phút này không mảnh vải bị Lâm Dực đè dưới người. Da thịt mềm mại không khỏi ma sát với vải dệt thô ráp làm cô run rẩy không thôi, trong đầu nổi lên một ý định.
Muốn cởi quần áo của anh, muốn da thịt không còn bất cứ cản trở nào chặt chẽ dán vào nhaụ Muốn...
Nụ hôn dịu dàng rơi xuống mắt cô, trên môi, xuống đến cổ, xương quai xanh, thậm chí là viên ngọc trước ngực, lại xuống chút nữa, xẹt qua cái rốn đáng yêu, đến khu vực cỏ thơm thần bí.
Môi của anh như có ma lực, nơi nào đi qua đều châm lên lửa nóng. Khoái cảm lan tràn đến toàn thân, mỗi tế bào như được ngâm trong nước ấm, vô cùng thoải mái. Nhưng Nhạc Hải Sanh có chút bất mãn, cô muốn bị hung hăng xâm phạm chứ không phải ôn nhu đối đãi như tế này.
Ngón tay của Lâm Dực đẩy hai mảnh cánh hoa non mềm ra, Nhạc Hải Sanh không kìm được run run. Cảm nhận được có thứ gì đó ướt át dán lên, cô kinh ngạc, thở gấp ra tiếng, thiếu chút nữa đã bật lên.
Này... sao lại ở nơi đó?
Cái đầu màu đen chôn giữa hai chân cô, bờ mông tuyết trắng bị hai tay anh nâng lên. Đầu lưỡi linh hoạt không ngừng kích thích cánh hoa, răng nanh khẽ nghiền ép hoa hạch sung huyết. Cơ thể của Nhạc Hải Sanh căng lên như cây cung, theo kích thích của Lâm Dực ngày một căng hơn, chờ khi đầu lưỡi anh chui vào trong mật huyệt, dây cung đồng loạt đứt.
Nhạc Hải Sanh thất thần nằm trên giường, đồi núi trước ngực phập phồng lên xuống. Đôi mắt cô long lanh ửng đỏ, nửa khép nửa mở nhìn Lâm Dực.
Cảnh đẹp hiện ra rành rành trước mắt mà Lâm Dực lại đứng lên, gạt chất lỏng trong suốt trên mặt đi, sửa sang lại quần áo sau đó gật đầu với cô rồi xoay người đi ra ngoài.
Tại sao có thể để hắn đi dễ dàng như vậy Như vậy chẳng khác nào cô lãng phí thể diện của mình cầu hoan một cách vô ích ư?
Nhạc Hải Sanh bất chấp cơ thể mềm mại vô lực sau cao trào, nhào tới ôm lấy Lâm Dực từ phía saụ
Cô dùng giọng nói như ruồi muỗi ghé vào lỗ tai anh nói " Không phải như vậy... Tôi muốn không phải như vậy." Bàn tay mềm mại lặng lẽ vòng qua thắt lưng anh, cách lớp quần tây cầm lấy côn thịt.
"Phải là cái này... Tôi muốn anh, Lâm Dực."
Phát hiện ra thân thể anh không hề lạnh nhạt như biểu hiện, Nhạc Hải Sanh thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô thực sự sợ Lâm Dực không có chút nào dục vọng với cô. Nhân lúc anh đang đứng bất động tại chỗ, hai tay cô bắt lấy dây lưng bên hông, lại không hề biết cách tháo gỡ, phí công vô ích.
Ngay cả dây lưng cũng không thể cởi, cô gấp muốn khóc, kĩ năng cơ bản cũng không có, cô lấy cái gì đòi lên giường với đàn ông? Cái đồ vật kia chọn người như thế nào vậy? Vì sao không tìm một người kinh nghiệm đầy mình, lại cố tình chọn cô, một cô gái bình thường?
Lâm Dực thở dài, xoay người lại thấy Nhạc Hải Sanh trưng ra bộ mặt đáng thương, lã chã chực khóc. Anh khẽ rũ mắt, gạt tay cô ra, đặt cô ngồi xuống giường.
Bị cự tuyệt rồi sao? Nhạc Hải Sanh nghi hoặc mở to hai mắt.
Lâm Dực không nói lời nào, cởi từng món đồ trên người.
Áo khoác, áo may ô, quần dài... lần lượt bị cởi xuống, cơ thể loã lồ hiện ra. Trên cơ ngực rắn chắc là nụ hoa nâu nhạt, cơ bụng sáu múi, khi quần dài được kéo xuống, côn thịt thô to lộ rõ trong không khí. Mặc dù vẫn còn cách một tầng vải dệt vẫn nhìn ra được kích thước khổng lồ của nó, thậm chí quy đầu bóng loáng còn trượt ra ngoài, chảy ra chất lỏng trong suốt.