⬅ Trước Tiếp ➡
Tên đệ tử kia càng ngày càng thấy không hợp lý, với tu vi của đại sư tỷ không thể nào không biết có người tới. Hỏng bét, có thể nào bị diệt khẩu không? Tên đệ tử kia suy nghĩ lung tung một hồi. Quyết định giữ kín như bưng. đại sư tỷ cũng là thần tượng của hắn, phải bảo vệ thần tượng. Tiếp đó ngày hôm sau nhìn thấy đại sư tỷ và tiểu sư đệ liền càng ngày càng cảm thấy, là như thế này, vì sao trước kia không phát hiện ra! Càng quan sát lại càng thấy hai người thật sự quá dính nhau. Mù mắt.
Có lẽ chỉ người biết yêu mới nhìn ra, đại sư tỷ yêu đương thật sự quá dịu dàng với tiểu sư đệ. Sự dịu dàng của đại sư tỷ là loại nhìn thì như không có gì, nhưng.. kia! Tiểu sư đệ nhất định rất hạnh phúc ~ có thể được đại sư tỷ cưng chiều, cảm giác ấy thật tốt biết bao. Đệ tử kia đã nhìn thấy đại sư tỷ và tiểu sư đệ đi về phía nội viện sư phụ! Là thẳng thắn với sư phụ sao?
Nội viện sư phụ.
"Sư phụ, đệ tử có việc muốn thẳng thắn với ngài." Bạch Lộc và Khanh Thiên chắp tay thi lễ với sư phụ.
"Sao vậy?" Sư phụ nhìn hai tên đồ đệ của mình.
"Đệ tử và tiểu sư đệ đã có tiếp xúc da thịt. Hi vọng sư phụ thành toàn cho đệ tử và tiểu sư đệ."
"Chuyện hai đứa ta đã sớm biết. Sư phụ người già nhưng tâm không già. Mắt cũng không lão. Bạch Lộc à, đối xử tốt với Khanh Thiên nhé." Thật ra sư phụ đã sớm biết tiểu đồ nhi Khanh Thiên này thích Bạch Lộc. Nhưng mà Đại đệ tử này của mình là đầu gỗ, không thấy rõ. Vẫn phải là Khanh Thiên chủ động. Còn mình giúp đỡ một chút.
Bạch Lộc thấy sư phụ không phản đối, cũng không kinh ngạc, bộ dáng sớm đã biết. Liếc nhìn Khanh Thiên, nhìn thấy hắn vô tội chớp mắt, càng cảm thấy không thích hợp. Hả? Cái này cái kia đều không thích hợp. Nhớ lại ngày hôm ấy, mùi hương? Nước? Mặc dù đã sớm biết mùi hương có gì đó là lạ. Nhưng Khanh Thiên lấy huân hương ở đâu ra? Nhìn đi nhìn lại sư phụ và Khanh Thiên. Chỉ sợ việc này sư phụ cũng tham dự.
Sư phụ quả thực có tham dự. Một ngày trước khi "ăn" Khanh Thiên, hắn đã bày tỏ mình thích đại sư tỷ với sư phụ, mà sư phụ cũng thương tiểu đồ đệ. Biết đại đồ đệ cũng thích Khanh Thiên, mặc dù không có biểu hiện nhưng vẫn nhìn ra, thế là cũng góp sức trợ giúp hắn một chút. Cho hắn huân hương trộn với bột thôi tình khiến người ta nảy sinh tình dục nên mới xảy ra chuyện ngày hôm đó.
Bạch Lộc biết mình bị sư phụ và tiểu sư đệ gài bẫy, song cũng không nói gì nữa. Ván đã đóng thuyền, còn có thể xử lý thế nào nữa? Sư phụ cố ý, tiểu sư đệ có tình, sao mà trách họ được? Nếu mình không có chút ý tứ thì sao có thể để tiểu sư đệ đạt được mục đích chứ?
Bạch Lộc nói với sư phụ, cũng không trách móc gì bọn họ, sau đó ba người hàn huyên vài câu. Sư phụ nhắc nhở Bạch Lộc phải chăm sóc quan tâm Khanh Thiên cho tốt.
Bảo Bạch Lộc buông lỏng tinh thần. Hôn sự của họ cũng định ra như thế, vị trí chưởng môn cũng sẽ cho Bạch Lộc kế thừa.

⬅ Trước Tiếp ➡