Uông Trữ Hạ sợ sệt gật đầu. “Em lập tức thôi việc!” “Không! Anh không thể ép buộc em”
“Anh ép buộc em?” Ôn Thế quát lên, bàn tay vô thức nắm chặt hơn khiến Uông Trữ Hạ rên rỉ đau đớn, nhưng hắn như lâm vào ký ức khủng khiếp nào đó, không hề bận tâm cảm xúc của cô.
“Là ai giấu diếm anh đi làm ở Mục thị? Em có thể nộp hồ sơ ở bất kỳ công ty nào, trừ Mục thị”
“Nhưng tại sao?” Uông Trữ Hạ bị đau nên nói không lựa lời. “Anh là vị hôn phu của em nhưng cũng không thể can thiệp vào công việc của em. Giữa anh và Mục thị xảy ra chuyện gì? Chính xác thì giữa anh và người đàn ông tên Mục Anh Húc có hận thù gì mà cấm em đến gần anh ta?”
“Đừng nhắc đến tên hắn trước mặt anh” Ôn Thể hất tay cô ra trong cơn nóng giận.
Uông Trữ Hạ theo quán tính ngã người xuống sàn nhà, tay chới với tóm mép bàn làm cả chiếc bàn đổ nghiêng đè lên cô. Thức ăn vốn nóng sốt bắn tung tóe lên hai người.
“Hạ Hạ, em có sao không?” Ôn Thế hoảng sợ đẩy bàn, lôi cô ra khỏi đống bát đĩa trên người.
“Đừng chạm vào em” Uông Trữ Hạ vùng vẫy tránh thoát, đứng dậy nhìn đồ ăn cô mất công chuẩn bị suốt mấy tiếng đều không ăn được nữa. Cô thấy tủi thân, bất mãn trước sự vô lý của Ôn Thế. “Em sẽ không nghỉ việc. Anh không giải thích rõ ràng, em sẽ tiếp tục đi làm ở Mục thị, tiếp tục gặp gỡ Mục Anh Húc”.
Ôn Thế tiến đến muốn xem xét vài vết bỏng đỏ trên tay cô vì bị canh nóng bắn vào, nghe Uông Trữ Hạ nhắc đến Mục Anh Húc, cơn nóng dồn lên đầu, hắn tát cô.
Tiếng tát tay vang dội trong phòng ăn. Cả hai ngỡ ngàng nhìn nhau, Ôn Thế nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay, không tin được bản thân có thể đánh cô.
Nước mắt trào lên đau đớn, Uông Trữ Hạ chờ đợi lời xin lỗi, những câu nói tiếp theo của Ôn Thế khiến cô như rơi vào hầm băng.
“Ngày mai anh sẽ đặt vé máy bay. Em quay về nước S trước, anh sắp xếp xong công việc sẽ sang đoàn tụ với em."
“Không! Em muốn ở lại thành phố A, em chán ghét nước S, tại sao anh không hiểu mong muốn của em?”
“Em muốn về nước, anh thực hiện mong ước của em. Nhưng kết quả thế nào? Em phản bội lòng tin của anh. Em bắt đầu nói dối và không còn tôn trọng lời anh nói. Thành phố A không thích hợp với em”.
“Ôn Thế, anh thật ngang ngược!” Uông Trữ Hạ gào lên, không còn xưng hô thân mật. “Em không muốn ra nước ngoài”
“Được, chỉ cần em thôi việc ở Mục thị, em không cần rời thành phố A” Ôn Thế lớn giọng đưa ra điều kiện, không hề nhún nhường trước đôi mắt ngập nước của cô.
Uông Trữ Hạ vốn rất nhu mỳ nghe lời, nhưng thời điểm này, cô không bình tĩnh suy nghĩ được. Cô hét lên với Ôn Thế.
“Em sẽ không rời thành phố A. Em cũng không từ chức. Em ghét Thế ca!!!”
Cô chạy ùa vào phòng ngủ, đóng cửa thật mạnh.
Bị cô nói ghét, Ôn Thể đạp mạnh vào chiếc ghế ngã chỏng trơ trên sàn khiến nó bắn ra xa, đập vào chân tường.
Rầm. Từ phòng Uông Trữ Hạ vang lên tiếng đổ vỡ, Ôn Thể kinh hãi chạy đến gõ cửa.
“Hạ Hạ? Chuyện gì vậy? Mở cửa cho anh”
Tiếng đập đồ không còn nữa, thay bằng tiếng khóc rấm rức tủi thân.
Ôn Thể sốt ruột đập cửa rầm rầm. “Mở cửa cho anh, Hạ Hạ”
Đáp lại chỉ là tiếng khóc đáng thương, hắn quát mắng hay dụ dỗ, cô đều không mở cửa. Ôn Thế vừa tức giận, vừa lo lắng, suy sụp trượt xuống sàn đầy chán nản.
Là vị hôn phu của cô, nhưng hai người vẫn chia phòng ngủ, Ôn Thể bắt đầu thấy hối hận vì quyết định ngu ngốc
đó.
Cả một đêm Uông Trữ Hạ không mở cửa ra ngoài, hắn lần đầu đối diện sự gan lỳ bướng bỉnh của cô.
Ôn Thế không muốn để Uông Trữ Hạ có cơ hội tiếp xúc với Mục Anh Húc. Vì vậy vào sáng sớm, hắn đã khóa trái cửa phòng Uông Trữ Hạ.
“Anh không thể mất em. Nhịn đói một hai bữa sẽ khiến em tỉnh táo hơn. Ngày hôm nay, em cứ ngốc ở trong nhà đi” Ôn Thể áp tay vào cánh cửa lạnh ngắt, tự thì thào với chính mình.
Nói xong Ôn Thể rời khỏi nhà đến bệnh viện.
Uông Trữ Hạ không hề biết bản thân bị nhốt trong phòng. Đêm qua cô khóc lớn một trận để giải tỏa tâm trạng, cuối cùng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
“Không biết Thể ca bớt giận chưa? Minh bướng bỉnh như vậy thật không đúng. Ba năm qua nếu không có Thế
ca giúp đỡ, làm gì có Uông Trữ Hạ bây giờ mà tự kiêu. Có lẽ mình nên xin lỗi anh ấy và nộp đơn từ chức. Dù sao
bằng cấp của mình cũng không khó xin được việc phù hợp” Ấn ấn mí mắt hơi sưng, Uông Trữ Hạ tự trách bản thân và quyết định sẽ nghe lời Ôn Thế.
Cô thay chiếc váy mà Ôn Thể thích để lấy lòng hắn, bước ra cửa phòng thì phát hiện bản thân bị nhốt.
Cô há hốc miệng nhìn tay cầm cửa, vặn xoắn thế nào cũng không mở được.
“Thế ca? Thế ca? Anh có ngoài đó không? Mở cửa cho em. Em không phải con vật để anh nuôi nhốt” vỗ mạnh lên cửa, tâm tình vui vẻ vừa nãy biến mất sạch, Uông Trữ Hạ tức giận vì nghĩ Ôn Thể coi cô như vật cưng nuôi trong nhà.
Không có ai đáp lại, Uông Trữ Hạ vội lấy điện thoại ra bấm số Ôn Thế. Gọi hai cuộc đều không có người bắt máy, cô tức điên lên thì điện thoại gọi lại.
Vừa mở máy, cô đã gào toảng. “Thế ca, tại sao lại nhốt em trong phòng? Anh mở cửa ngay cho em, nếu không em sẽ giận không bao giờ nói chuyện với anh nữa.”