⬅ Trước Tiếp ➡
Gương mặt tổng giám đốc Trương lạnh lùng, gương mặt
vốn đã khó coi, lại càng thêm dữ tợn: "Bố mày ở trong phòng
chờ một đêm cũng không thấy người đến, hài lòng không? Hài
lòng cái đầu bà đó. Bà chơi tôi có phải không?"
Ngồi tù thay
Sắc mặt Lưu Ngọc Tuyết như cái đồ lọc, lúc trắng lúc đen,
còn chưa phản ứng kịp.
Tối hôm qua, Trần Thanh Lan không ở trong căn phòng đó?
Vậy tối qua nó ở với ai?
"Tổng giám đốc Trương, ông không thể quyt nợ được. Ông
nhìn xem dấu vết trên người Thanh Lan đi, không phải ông gây
ra sao?"
Đây là lời giải thích duy nhất Ngọc Tuyết có thể nghĩ ra.
Chính là tổng giám đốc Trương đã ngủ với Thanh Lan,
nhưng lại muốn quyt nợ.
Sắc mặt tổng giám đốc Trương lạnh lẽo, phất tay, đứng lên
khỏi ghế sofa, "Ai gây ra thì hỏi cô ta đó, đưa thứ rách nát như
vậy mà còn muốn tôi đầu tư. Đúng là nằm mơ, mấy người đợi
công ty đóng cửa đi"
Nói xong, tổng giám đốc Trương tức giận rời đi.
Ngọc Tuyết cũng ý thức được, có nhầm lẫn gì đó rồi.
Nếu không thì tổng giám đốc Trương cũng sẽ không tức
giận như vậy, trước đó ông ta thích Trân Thanh Lan cũng không
phải là giả.
⬅ Trước Tiếp ➡