thể câu được người nhà họ Hạ.
“Thanh Lan anh biết, trong lòng em còn thù hận, nhưng mà
báo thù không phải là một con đường dễ đi, nếu như em đồng
ý, anh sẵn sàng chăm sóc em cả đời, sau này chúng ta cũng có
thể có con......
“Anh nên biết rằng, tất cả mọi tình cảm của em đêu được
chôn cất sau song sắt kia rồi, sẽ không nói chuyện tình cảm với
bất kì ai, cảm ơn sự chăm sóc của anh dành cho em” Nói xong
cöõ đem số tiên đã chuẩn bị, đặt trên ghế ngồi, “Anh đã vì em
tiêu rất nhiêu tiên rồi, chút này là em trả lại cho anh”
Cho người luân phiên hãm hiếp mày
"Em biết là anh không có ý đó mà" Quý Thần giải thích,
"Anh chỉ là sợ em quá vất vả thôi, vả lại anh chỉ là kẻ canh ngục
nhỏ, có thể giúp em không được nhiều......
Lời tiếp theo, giọng Quý Phong nhỏ lại, "Câu lúc nãy, em coi
như anh chưa nói đi, chỉ cân có thể làm được, anh nhất định sẽ
cố gắng hết sức để giúp em."
Anh biết rõ, nói như vậy, cũng là vì không muốn nửa cuộc
đời còn lại của cô đau khổ như thế nữa, muốn đánh bại nhà họ
Trần, khiến bọn họ phải trả đắt giá vì những gì họ đã gây ra, thì
thật sự là quá khó.