⬅ Trước Tiếp ➡
chéo đôi chân thon dài, không mảy may nhúc nhích.
Toàn bộ thân trên lười nhác ngã vào ghế sofa, ánh đèn một
bên góc hắt lên qương mặt anh, một bên sáng, một bên tối,
khiến người khác không nhìn rõ được biểu cảm của anh lúc
này.
Người đàn ông chậm rãi khom người xuống, nâng cảm
người phụ nữ lên, mặt đối mặt, giọng nói không nghe ra là vui
hay giận, chỉ mang đến cho người ta cảm giác vô cùng lạnh lẽo .
“Lý Tâm Ly, cô lấy tự tin ở đâu ra, nghĩ sau bốn năm xa cách,
tôi còn chấp nhận cô. Hử?
“Duy Thái, em biết, anh yêu em, anh chắc chản sẽ đợi em”
Lý Tâm Ly cố chấp nắm lấy vạt áo của Hàn Duy Thái, chỉ sợ
buông tay, người đàn ông này sẽ hoàn toàn rời bỏ cô ta.
Hàn Duy Thái nhìn châm chầm cô ta hai giây, “Yêu?”
Anh giống như vừa nghe được một cậu chuyện hài.
Từ trước đến nay, Hàn Duy Thái anh là người kiêu ngạo, gửi
cho anh một tin nhắn, rôi rời đi một mạch bốn năm.
Cho dù là lúc trước có yêu.
Nhưng mà, bốn năm trước vì anh thương tiếc cô ta đem lần
đầu tiên trao cho anh, cho nên chịu trách nhiệm, cưới cô ta làm
⬅ Trước Tiếp ➡