⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu không phải Quý Phong, có lẽ, cô thật sự đã bị hãm hại,
không thể bước ra khỏi cánh cổng sắt lớn này.
“Anh đến đón em, chỗ ở cũng đã sắp xếp ổn thoả hết rồi
Quý Phong đứng trước mặt cô, ánh năng lướt qua đôi má cô,
hao gầy, nhưng lại đẹp đến lạ thường.
Ánh mắt càng dịu dàng hơn.
Trần Thanh Lan khẽ ừm một tiếng, cô không một xu dính
túi, nếu như không có Quý Phong, cô có thể phải ngủ ở ngoài
đường.
Quý Phong tốt với cô, cô đều ghi nhớ, đợi đến khi bản thân
có khả năng, cô nhất định sẽ đền đáp gấp đôi.
Bởi vì hô sơ có tiên án, nên không có công ty nào muốn thu
nhận cô.
Nhưng cô không muốn cứ phải dựa dẫm vào Quý Phong,
cho dù là tốt nghiệp đại học hạng nhất, cô cũng chỉ có thể cúi
đầu, đi làm công việc cấp thấp nhất.
Gô tìm được một công việc phục vụ, địa điểm là ở trong
một quán bar.
⬅ Trước Tiếp ➡