"Tiểu Bạch..." Có vẻ như không hài lòng khi bị đối phương né tránh, Đỗ Triều Nhan nhíu mày, vuốt ngực.
"Tại sao không nhìn chị?" Móng tay cô chạm nhẹ vào dương vật của người đàn ông, cô cảm thấy cậu không tự chủ run lên, tâm trạng của cô tốt hơn một chút.
“Anh không nhịn được,” Cố Tư Bạch rũ mắt xuống, tim đập loạn xạ, giống như muốn trực tiếp nhảy ra ngoài “Chị đừng có trêu anh, Nhan Nhan, bây giờ anh muốn chị như điên rồi, anh cảm thấy não của anh sắp hỏng rồi. "
Nghe vậy, trái tim Đỗ Triều Nhan như được ngâm bởi mật ong, ngọt ngào đến ngấy.
Bởi vì người đàn ông này sẽ không nói dối cô, mỗi khi cậu thản nhiên nói vài lời tình tứ, Đỗ Triều Nhan sẽ có chút choáng ngợp.
Không phải cô không thích, chỉ là cô chưa gặp bao giờ.
Tô Mục chưa bao giờ thể hiện mình một cách vụng về nên lời nói của cậu đôi khi có vẻ rất giả tạo, Đỗ Triều Nhan, người đã quen với cách đó, dễ dàng bị đánh khi gặp phải biểu hiện thẳng thắn của Cố Tư Bạch, nội tâm không thể không muốn đáp ứng mọi yêu cầu của cậụ
“Vậy thì đừng nhịn nữa,” Đỗ Triều Nhan ngẩng mặt lên, khó tránh khỏi hai mặt nhìn nhau, khiến người đàn ông nuốt nước miếng vài cái “Làm việc anh muốn làm.”
Du͙c vọng vốn có không ngừng của người đàn ông, cậu vô thức cúi người hôn lên đôi môi của Đỗ Triều Nhan.
Ngay khi cô nghĩ rằng người đàn ông sẽ sớm hành động, Cố Tư Bạch đột nhiên ngồi dậy, khóc tức giận và nói với cô "Anh… anh quên đeo bao cao su rồi..."
Đã chín giờ tối, xe của Tô Mục mới về đến biệt thự. Gã cởi âu phục và vắt nó trên cổ tay, nửa dựa vào cửa tủ lạnh, chiêm ngưỡng những món ăn được bọc kín bằng màng bọc thực phẩm.
Chỉ cần nghĩ đến những món này đều là do Đỗ Triều Nhan làm cho gã thôi cũng đủ khiến gã cảm thấy hạnh phúc.
Gã lần lượt lấy từng đĩa đặt lên bàn, thậm chí chưa có hâm nóng, gã cầm lấy một đôi đũa chuẩn bị dùng.
A, vị mặn kinh khủng nơi đầu lưỡi khiến gã chỉ đành ôm trán cười gượng.
Nấu nướng chưa bao giờ là thế mạnh của Đỗ Triều Nhan, kể cả khi cô ở bên gax lúc bắt đầu khởi nghiệp, Đỗ Triều Nhan cũng chỉ nấu được món cơm chiên, canh luộc đơn giản, nhưng cô rất nghiêm túc học nấu ăn, nói rằng hương vị cơm nhà khiến cô có cảm giác ấm áp.
Nghĩ đến đây, Tô Mục thấy áy náy trong lòng, nhìn trên bàn đầy đủ các món ăn, cảm nhận trước mặt dường như có Đỗ Triều Nhan vây quanh, cô nhìn chằm chằm gã khiến gã phải ăn hết tất cả.
Ký ức hiện lên trong đầu, khóe miệng Tô Mục tự nhiên nhếch lên.
Họ yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên, như sự sắp đặt của số phận, ông trời đã đưa họ đến với nhaụ
Khi các tân sinh viên vào trường đại học, là một thành viên trong Cán bộ của Hội Sinh viên, gã giúp đón các tân sinh viên vào trường, trong đám đông bao la, gã ngay lập tức phải lòng Đỗ Triều Nhan, người có ngoại hình nổi bật.
Vốn dĩ gã chỉ muốn dùng thân phận đàn anh để giúp xách hành lý và tạo ấn tượng tốt thôi, nhưng lại vô tình để nhầm túi của cô với hành lý của người khác, phải mất hai ngày mới tìm lại được.
“Đàn anh mời em ăn cơm xem như bồi thường được không?”