⬅ Trước Tiếp ➡
“Hôm nay lại phải đi giao lưu à?” Đỗ Triều Nhan đang giúp dì Phương trong bếp nấu ăn có chút uể oải “Cháu hiếm khi được học nấu một vài món ăn ở nhà với dì Phương…”
Người đàn ông đầu dây bên kia mỉm cười, đưa cây bút trong tay cho thư ký Annie bên cạnh "Sẽ không hạ độc chết anh chứ, sao đột nhiên lại muốn học nấu ăn?"
“Muốn lấy được tim một người đàn ông, trước tiên phải nắm được dạ dày của anh ấy.” Đỗ Triều Nhan vừa quay đầu đè vai nghe điện thoại, tắt van nước, lau bàn tay ướt đẫm rồi thập phần đắc ý nói “Mẹ em đã dạy em đó. "
"Tim của anh không phải sớm đã ở trong tay em rồi sao? Bà chủ Tô."
Cảm giác được mu bàn tay được vuốt nhẹ, khiến Tô Mục nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng nhìn Annie đang chuẩn bị sáp đến gần như cảnh cáo, nơi cổ chữ V của người phụ nữ, hở ra hai miếng thịt mềm mại sáng loáng ở trước mắt gã.
"Tối nay anh sẽ hoàn thành sớm chút, cất những món ăn đã chuẩn bị vào tủ lạnh đi, đến lúc đó anh tự làm nóng để ăn." Gã vẫn nhẹ nhàng nói, để người bên kia hoàn toàn không nghe thấy manh mối.
"Được rồi, phải ăn hết sạch đấy nha, nếu không ngày mai em sẽ đóng gói cho anh rồi mang đến công ty," Đỗ Triều Nhan nở nụ cười xấu xa đe dọa "Em sẽ cho anh ăn đồ thừa trước mặt nhân viên."
Annie, người đã bị người đàn ông cảnh cáo lại đứng lên, ả đứng thẳng dậy, nhưng trên mặt vẫn còn một chút tức giận, ả nhìn chằm chằm vào Tô Mục người sẽ chỉ tỏ ra yếu đuối trước mặt vợ, trong lòng có loại không cam tâm khó hiểụ
"Em phải cẩn thận bọn họ bất bình thay anh, đến lúc đó người trong công ty đều nói em ngược đãi chồng mình," Tô Mục nhướng mày, giơ đồng hồ lên nhìn thời gian "Anh phải đi trước đây, khi nấu ăn cẩn thận chút, đừng để bị thương."
Người đàn ông lặp đi lặp lại vài lần, chờ Đỗ Triều Nhan không kiên nhẫn cúp điện thoại trước, gã mới mặt đầy vẻ nuông chiều đặt điện thoại lên trên bàn.
“Cô là người thông minh, hẳn là biết làm việc sao cho đúng mực,” Tô Mục lập tức thay đổi vẻ mặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người phụ nữ cao gầy gợi cảm trước mặt “Nếu còn có lần sau, quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc, hiểu chưa?”
Đỗ Triều Nhan vừa cúp điện thoại, cởi tạp dề, quay đầu làm nũng với người người giúp việc đang bận rộn trên bếp.
"Dì Phương, dì giúp cháu đem đồ ăn làm xong dư lại vào tủ lạnh đi," Cô chớp chớp mắt, không quên thêm phần giận dữ “Nhớ bỏ thêm muối ”
Hành động trẻ con như trẻ con trả thù người bạn đời không giữ lời hứa, hành động này khiến dì Phương cũng phải bật cười "Bà chủ, ông chủ cũng là vì công việc mà."
"Nếu không phải vì công việc, cháu mới không chỉ bỏ muối vào đâụ" Bỏ thuốc độc thì thích hợp hơn.
Đỗ Triều Nhan buộc buộc nó bằng chiếc băng đô trên cổ tay, rồi đi đến phòng khách để lấy túi của mình.
"Nếu anh ấy không về, vậy buổi tối cháu đi ăn với bạn bè đây," Như là cố ý nói hành tung của mình để cho mọi người yên tâm, Đỗ Triều Nhan còn không quên làm động tác im lặng với dì Phương "Giữ bí mật cho cháu nha, đừng để ông chủ phát hiện ra món ăn này không phải làm cháu làm."

⬅ Trước Tiếp ➡