⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn thổ ra một ngụm máu lớn, giận dữ gào lên “Ngươi chỉ là một đứa con của phàm nhân buôn bán thấp hèn, nếu không nhờ cha ngươi khúm núm lo liệu khắp nơi thì ngươi hoàn toàn không vào nổi Ly Sơn Kiếm phái Ngươi lấy tư cách gì mà...”
Tiết Trầm Cảnh cúi người, vươn tay bóp cằm hắn “Ta tất nhiên là không có tư cách.”
Gió đêm lướt qua, những sợi tóc lòa xòa trước trán chàng nhẹ nhàng lay động, giọt máu dính ở đuôi tóc rơi xuống, nhỏ vào khóe mắt xếch lên, xé rách lớp vỏ ngoài ôn hòa, để lộ bản chất dữ tợn.
Chàng chớp mắt mấy cái, thản nhiên nói “Cho nên đêm nay các ngươi đều phải chết, vậy thì sẽ chẳng ai biết chuyện này nữa, đúng không?”
Tiết Trầm Cảnh khẽ dùng sức nơi đầu ngón tay, dứt khoát lấy mạng hắn, rồi quay người đi lên đầu dòng suối rửa tay.
Cốt Ma vẫn nằm rạp nguyên tại chỗ, đầu bị giẫm lún vào đá bãi cạn, thân hình méo mó đáng sợ không dám nhúc nhích lấy một chút.
Bãi cạn hoàn toàn yên ắng, chỉ còn tiếng nước róc rách, máu tươi đã nhuộm đỏ cả một khúc suối này.
Ngu Ý co mình trong bụi cây, dán mắt nhìn cảnh tượng quỷ dị nơi bãi cạn.
Cách ra tay giết người của Tiết Trầm Cảnh vô cùng tàn độc, phối hợp với nụ cười đầy khoáı cảm khi giết người trên khuôn mặt chàng, quả thực khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Chẳng lẽ vì nữ chính là nàng đã bỏ trốn, nên Tiết Trầm Cảnh cũng không còn đất diễn làm nam phụ, vì thế mà hắc hóa sớm?
Vì quá khiếp sợ nên trong chốc lát, thuật pháp che mắt của nàng hơi dao động, Ngu Ý lập tức phát hiện ra, ép bản thân phải trấn tĩnh, vội vàng kết ấn lần nữa, thi triển lại thuật che mắt.
Bóng dáng nàng chỉ hiện ra trong bụi cây một thoáng ngắn ngủi, sau đó lại hoàn hảo hòa vào tán lá xung quanh.
Ngu Ý bất an nhìn về phía bãi cạn. Nơi nàng đang ẩn thân bám sát vách núi, những cành cây mọc xiên từ vách đá che khuất ánh trăng, bụi cây rậm rạp quanh nàng tối đen đến mức giơ tay không thấy năm ngón. Nghĩ đến đây, nàng thầm nuôi một tia hy vọng mong manh chắc sẽ không bị phát hiện chứ?
Khi trong lòng nàng còn đang ôm chút may mắn thì giữa màn tĩnh lặng chết chóc, bỗng vang lên một giọng nói ồn ào chói tai.
“Trời ơi chủ nhân mau nhìn kìa Là vợ của ngài đó Cuối cùng nàng ấy cũng online rồi, hu hu hụ Dáng vẻ co ro trốn trong bụi cây của nàng ấy sao mà đáng yêu quá đi mất ”
Giọng nói này đột ngột vang lên một cách vô cùng lạc lõng, ngữ điệu phấn khích vui sướng, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh hiện tại. Trái tim vừa tạm yên của Ngu Ý lại lần nữa thót lên, trong lòng đầy hoang mang nghi hoặc "Bụi cây nào? Cứu mạng, chẳng lẽ đang nói đến ta sao?"
Không chỉ có Ngu Ý, ngay cả Tiết Trầm Cảnh cũng bị giọng nói đột ngột vang lên đó làm giật mình. Động tác xoa rửa ngón tay của chàng lập tức dừng lại, nhất thời chưa kịp phản ứng “Vợ ai?”
“Tất nhiên là của ngài rồi Chủ nhân, nàng ấy chính là người vợ mà ngài đã tìm suốt năm năm nay đó ” Giọng nói kia càng thêm phấn khích, âm lượng cao vút đến mức chói tai “Ngài nhìn xem, nàng ấy còn mặc váy đỏ nữa kìa, rõ ràng là đồ đôi với ngài.”
Ngu Ý siết chặt vạt váy màu thạch lựu của mình, giờ thì nàng có thể chắc chắn giọng nói đó đang nói về nàng rồi.
Nàng liếc xuống vạt áo của Tiết Trầm Cảnh, đồ đôi cái khỉ gì chứ, rõ ràng vạt áo đó là do máu nhuộm đỏ mà
Vạt áo đẫm máu của Tiết Trầm Cảnh trông cực kỳ chói mắt, Ngu Ý không dám rời mắt khỏi chàng, căng thẳng dõi theo từng cử động của chàng, đồng thời lén đưa tay vào tay áo mò lấy phù dịch chuyển.
Cái gì mà vợ với chồng, nàng không có hứng thú làm vợ của phản diện chút nào đâu
⬅ Trước Tiếp ➡