⬅ Trước Tiếp ➡
Tiết Trầm Cảnh bất chợt đứng bật dậy, sải bước rời khỏi điện miếu, không ngoảnh lại mà đi thẳng vào màn sương dày đặc. Ba người Triệu Đinh Hạc bị hành động đột ngột ấy làm cho giật mình, vội vàng đuổi theo, nhưng đâu còn thấy bóng dáng chàng nữa?
Hệ thống thấy cuối cùng ký chủ của nó cũng lấy lại tinh thần, vội vàng hỏi
"Chủ nhân, ngài định đi tìm nữ chính sao?"
Tiết Trầm Cảnh gật đầu
"Ừm."
Hệ thống mừng rỡ nói
"Tốt quá rồi Nhưng ta khuyên chủ nhân khi xây dựng hảo cảm với đối tượng chiến lược vẫn nên tiến hành từ từ, chúng ta phải đi từng bước một gặp gỡ, quen biết, thấu hiểu, rồi mới yêu nhau, không thể hấp tấp quá đâu ạ."
Tiết Trầm Cảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt dường như xuyên qua tầng sương dày đặc, nhìn thấy tiên hạc đang tung cánh bay lượn trên cao, chàng tràn đầy tự tin nói
"Ta hiểu rồi."
Hệ thống vui mừng khen ngợi
"Chủ nhân thật giỏi "
...
Mây mù dày đặc trên Vân sơn tạo thành một kết giới, giam cầm tất cả sinh vật sống trong núi, chỉ vào không ra.
Bất kể là Bùi Kinh Triều hay Tiết Trầm Cảnh, Ngu Ý đều không muốn dính líu đến cốt truyện của bọn họ. Giờ nàng chỉ muốn cùng Hạc sư huynh tìm một nơi ẩn náu, đợi sương mù tan hết rồi trốn đến chốn nào đó mà phản diện không tìm được nàng, tiếp tục sống sót một cách lặng lẽ.
Sống sót đến khi hào quang nữ phụ thứ hai trên đầu nàng tan vỡ.
Đáng giận, tại sao nàng không thể xuyên thành một nhân vật qua đường tùy ý nào đó chứ? Cho dù bắt nàng làm nữ chính thì người được định sẵn làm phu quân cũng không thể bình thường một chút sao?
Ngu Ý nằm trên người Hạc sư huynh để khôi phục linh lực, bất cần đời nói “Hạc sư huynh, huynh nói xem, rõ ràng huynh là một con tiên hạc, sao không thể tu luyện thành hình người? Nếu huynh biến thành người, muội sẽ ở bên huynh luôn cho rồi.”
Nghe vậy, Hạc sư huynh lập tức phát ra một tràng tiếng kêu gấp gáp, tỏ rõ mình thích bạn đời có bộ lông trắng như tuyết, đỉnh đầu đỏ rực chói mắt, đôi chân thon dài và tiếng kêu vang vọng như nó, chính là tiên hạc kiếm linh đang trú trong kiếm Thanh Trúc của Ngu Ý.
Đan Đỉnh Hạc là loài chim tượng trưng cho sự chung thủy. Dù là chủ nhân trước của kiếm linh, Đạo nhân Thanh Huyền hay là chủ nhân hiện tại Ngu Ý, huynh ấy đều không để mắt tới, trong lòng chỉ yêu kiếm linh.
Tiếng kêu vang vọng giữa núi non, có thể thấy Hạc sư huynh sốt ruột giữ gìn thân thể trong trắng của mình đến mức nào.
Ngu Ý sợ tiếng kêu của huynh ấy dẫn dụ tên biến thái kia tìm tới, vội vươn cánh tay bóp mỏ huynh ấy lại, dỗ dành “Phải phải phải, muội biết rồi, muội chỉ nói đùa thôi mà. Tiểu sư muội tướng mạo thô tục, sao có thể xứng với huynh được chứ.”
Hạc sư huynh quanh quẩn mấy dãy núi gần đây mỗi ngày, cảm giác phương hướng tốt hơn Ngu Ý rất nhiều, dù sương mù bao phủ Vân sơn, huynh ấy vẫn có thể lần theo linh cảm tìm đến nơi trú ngụ quen thuộc.
Một người một hạc đáp xuống một thung lũng ẩn mình cực kỳ kín đáo, hai bên là núi cao dựng đứng tạo thành một rãnh sâu hun hút. Cây cối trong thung lũng mọc rất tươi tốt, tán cây sum suê như mây, trong màn sương dày đặc trông đen kịt một vùng.
Hạc sư huynh cõng nàng đáp xuống rừng cây, bên dưới tán lá rậm rạp, vậy mà lại ẩn giấu một hồ nước sâu thẳm, quanh hồ lượn lờ mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, là một hồ nước suối nóng. Bên bờ còn nở đầy những đóa hoa nhỏ li ti.
Đây là nơi Hạc sư huynh bí mật tắm rửa, đến cả Ngu Ý trước kia cũng chưa từng đến.
Không thể ra khỏi mê chướng, họ đành tạm thời ở lại đây. Hạc sư huynh nhảy xuống nước chải chuốt lông vũ, còn Ngu Ý chỉ rửa mặt qua loa, rồi ngồi xếp bằng dưới gốc cây, mong sớm khôi phục lại linh lực.
⬅ Trước Tiếp ➡