Ngu Ý thì cùng Hạc sư huynh dạo quanh thành, mua sắm chút đồ dùng thường ngày.
Huyện Nhu Nam chỉ là một huyện thành nhỏ, quy mô chẳng lớn. Nàng đã đi dạo khắp huyện này suốt năm năm, chỗ nào bán gì đều rõ như lòng bàn tay. Chẳng bao lâu đã mua xong hết mọi thứ cần thiết, cất hết vào túi trữ vật.
Cuộc sống như thế tuy rất nhàn nhã, nhưng đúng là có chút nhàm chán.
Ngu Ý ngẩng đầu nhìn bầu trời rộng lớn phía trên, vô cùng chán nản mà thở dài một tiếng. Không có điện thoại, không có mạng internet, đến cả khu chợ cũng chẳng còn gì mới mẻ để xem, những ngày tháng thế này đúng là khó sống quá đi mất
Giá mà sớm biết để lại bình luận cũng có thể xuyên sách, lúc đọc truyện nàng đã nên trói chặt tay mình lại rồi.
Ngu Ý mỗi lần nhớ tới chuyện đó liền không nhịn được mà tự đánh tay mình Cho mày lắm lời, cho mày lắm lời Đọc truyện thì cứ đọc cho yên, tại sao nhất định phải để lại câu “Nữ chính thảm quá đi, mình còn trùng tên với nữ chính nữa, chẳng lẽ sẽ xuyên không?”
Kết quả, lời vừa ra khỏi miệng lập tức ứng nghiệm. Vừa đăng xong bình luận, nàng đã bị tia điện đánh trúng, thật sự xuyên vào một quyển ngược văn máu chó đầy nước mắt, trở thành nữ chính nhỏ bé bị ngược thân ngược tâm tơi tả.
Phải biết cả quyển sách cộng cả ngoại truyện chỉ có tám trăm ngàn chữ, vậy mà nàng bị nam chính cùng một đám nam phụ nữ phụ hành hạ suốt bảy trăm ngàn chữ Mười vạn chữ còn lại mới là đoạn nữ chính buông bỏ quá khứ, tình yêu đích thực không hối hận, HE cùng nam chính.
HE đấy...
Nam chính là Bùi Kinh Triềụ Tên truyện là “Kinh Triều”, chỉ từ tên truyện nàng đã phải đoán được tác giả chẳng hề thương nữ chính chút nào rồi
Ngu Ý đến giờ vẫn còn nhớ rõ kết cục trong nguyên tác, trắng đen rõ ràng viết rằng “Nàng mỉm cười ngoái đầu lại, song trong mắt đã chẳng còn thần quang trong trẻo khiến hắn kinh diễm như lần đầu gặp mặt.”
Tên đàn ông khốn kiếp này, chính là hắn làm tổn thương nữ chính sâu nhất, vậy mà đến cuối cùng còn dám chê nàng không còn ánh sáng trong mắt.
Khi Ngu Ý xuyên vào sách, đúng lúc nữ chính tiểu bạch hoa lần đầu gặp được nam chính bị trọng thương hôn mê, dùng dây leo kết thành bè nhỏ đỡ hắn, vất vả kéo hắn về nhà.
Sắp kéo đến tận cửa nhà rồi
Ngu Ý vừa nghĩ đến việc sau khi cứu nam chính sẽ phải chịu đựng bảy trăm ngàn chữ ngược thân ngược tâm thì liền không kìm được mà run lên một cái.
Dù Bùi Kinh Triều là đứa con cưng được tác giả ưu ái nhất, sinh ra với thần thái ngọc thụ lâm phong, mày kiếm mắt sao, cho dù lúc này đang thê thảm đầy máu mê, hôn mê bất tỉnh, nhưng vẫn có vài phần tư sắc... Ngu Ý cũng chẳng tài nào có nổi chút cảm tình với hắn.
Nàng suy nghĩ một hồi, rồi từ trong sân tìm được một con dao chẻ củi, cầm lấy lưỡi dao kề qua kề lại trên cổ hắn suốt nửa ngày, nhưng rốt cuộc vẫn không dám hạ thủ. Cuối cùng nàng kéo chiếc bè gỗ quay đầu lại, kéo hắn vào khu rừng bên cạnh, đào hố chôn đi.
Chôn xong, nàng còn giẫm mạnh hai cái trên nấm mồ vừa được nén chặt đất.
Ngu Ý chạy một mạch trở về nhà nguyên chủ, thu dọn đồ đạc, trong ngày hôm đó liền nổi lửa đốt luôn căn nhà gỗ nhỏ, quyết định dọn đi nơi khác.
Trước khi nữ chính nhập đạo tu hành, nàng ấy luôn sống nương tựa với ông nội. Ông là thợ săn, trước khi mất có dạy nàng ấy một chút võ công phòng thân. Ngu Ý xuyên vào thân thể này cũng kế thừa luôn các điểm kỹ năng của nguyên chủ, lại lanh trí cẩn thận nên cũng không sợ dọc đường gặp phải đạo tặc.