⬅ Trước Tiếp ➡

đến cả việc sau này anh muốn lên giường với Diệp Tuyên cũng phải cầm tấm thẻ đánh số tình yêụ Đợi tim đập ổn định lại một chút, Vu Thời Thiên vén chăn nhảy xuống giường.
Lúc ngủ anh không thích mặc quần áo nên cũng cứ đi khắp phòng với hai cặp mông trần như thế.
Vu Thời Thiên lặng lẽ ngồi chơi trong nhà vệ sinh nửa tiếng đồng hồ với suy nghĩ, có lẽ do gần đây ít ăn rau xanh.
Sau khi từ bỏ việc một ngày đại tiện một lần, anh tùy hứng dội người vài cái.
Lau đi sương mù trắng xóa trên gương, Vu Thời Thiên nhìn người đàn ông quầng mắt thâm đen, râu ria xồm xoàm trong gương.
Cần cạo không?
Anh cầm dao cạo trên tay.
Ài, bỏ đi, phiền phức.
Anh vứt dao cạo râu vào lại trong cốc thủy tinh trong suốt, đồ nhựa nhẹ bẫng nảy lên nảy xuống mấy lần, cuối cùng quay về sự im lặng vốn có.
Anh lấy quần lót từ trong tủ ra mặc vào, dùng chân khều đống quần áo mà hôm qua anh tùy hứng vứt dưới đất lên, mùi thuốc lá rượu bia nồng nặc khiến anh không chịu nổi phải nhíu mũi lại.
Anh ôm đống đồ bẩn đi về phía máy giặt trong bếp.
"Ấy " Lúc đi tới gần đảo bếp có cái gì đó cộm dưới chân, anh đau tới mức nhảy cẫng cả lên, cúi đầu nhìn thủ phạm, cúi người xuống nhặt lên.
Anh nhét toàn bộ quần lót và quần áo bẩn vào trong máy giặt, chai nước giặt đổ cả buổi cũng không ra được giọt nào.
Vu Thời Thiên nhớ ra hình như đã nhiều ngày anh không dùng nước giặt để giặt quần áo, không biết bản thân đã bao nhiêu lâu không đi siêu thị rồi?
Anh vứt cái chai nhựa không còn gì vào thùng rác, thôi bỏ đi, giặt nước lã thêm hôm nữa vậy.
Trong tủ lạnh không có gì ngoài rượu, trống rỗng đến thê thảm, ánh sáng ảm đạm khiến anh chói đến đau cả đầụ Anh không nhịn được mà nghĩ rằng nếu giờ xảy ra chuyện gì đó không thể ra ngoài được, anh có lẽ sẽ chết đói trong nhà mất.
Anh về phòng mặc một chiếc quần đùi cùng một chiếc áo phông, sau đó cầm điện thoại lên nhắn tin cho Thư Mạn "Bông tai lần trước em nói em làm rơi anh đã tìm thấy rồi, bao giờ em qua lấy?" Gửi tin nhắn xong, Vu Thời Thiên cầm điếu thuốc và thẻ phòng, rời khỏi nhà.
"Phở bò, làm 15 tệ." Vu Thời Thiên quay về hướng chủ tiệm gọi món.
"Được, ở đây cấm hút thuốc, anh ra ngoài cửa hút xong hẵng vào." "Biết rồi, phiền chết đi được." Tiệm bánh cuốn của A Hùng phục vụ cho học sinh tiểu học, vì muốn bảo vệ những đóa hoa của Tổ quốc, trong tiệm của A Hùng treo một tấm bảng cấm hút thuốc.
Hút xong điếu Marlboro, Vu Thời Thiên dập tắt đầu thuốc trên thùng rác đi vào trong tiệm.
Buổi trưa đông khách, trong tiệm đều là học sinh vừa tan học về, chỉ có một bàn còn chỗ trống.
"Chỗ này có người ngồi không?" Anh hỏi ba cậu bé khác.
"Không ạ, chú ngồi đi." Vu Thời Thiên như mắc xương trong họng, đến một bát bánh cuốn xa xỉ 15 tệ cũng cảm thấy vô vị.
Anh mới có ba mươi lăm tuổi thôi vậy mà đã bị gọi là chú rồi, đợi tới khi bốn mươi lăm tuổi chẳng lẽ sẽ bị gọi là ông sao?
Có tin nhắn từ wechat anh còn tưởng là tin nhắn trả lời của Thư Mạn.
Bấm vào xem lại là tin nhắn từ Diệp Tuyên , anh bị dọa thiếu chút nữa bắn miếng thịt bò trong miệng vào mặt cậu bé ngồi đối diện.
Tay run run mở


⬅ Trước Tiếp ➡