Chương 13
Đồng.
"Anh không hiểu rõ về phương diện hải táng, em đợi một tí, anh giúp em hỏi vài người, có tin tức sẽ nói cho em có được không?" Anh rút tờ khăn giấy lau tay, không vội đi ra, âm nhạc bên ngoài quá ầm ĩ rồi.
"Vâng, làm phiền anh rồi." Nghe câu nói này, khung cảnh ở lễ tiễn biệt chợt lóe lên.
Vu Thời Thiên trong một lúc bị ma xui quỷ khiến, hỏi một câu "Bây giờ em đang cúi đầu trước không khí phải không?" Tô Đồng hoảng hốt, giữ nguyên tư thế cúi đầu 70 độ trong một lúc mà quên đứng dậy "..
Làm sao anh biết?" Làm thế nào Vu Thời Thiên biết?
Bản thân anh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.
Thậm chí anh còn không có cách nào giải thích vì sao ngày hôm đó anh lại khóc, nếu như quay lại lần cuối anh khóc, có thể là hồi không biết lớp mấy tiểu học, thi được 2 điểm môn Toán, lúc đó bị Vu Thanh Sơn đuổi đánh từ cuối hẻm ra đầu hẻm.
Đối với cảm giác xa lạ, Vu Thời Thiên chọn phớt lờ và trốn tránh.
Anh chỉ có thể đổ lỗi cho việc bản thân quá nhạy cảm với hình ảnh, một bức tranh xinh đẹp, sẽ luôn chiếm giữ trong trí nhớ của anh một thời gian khá dài.
"Không có gì..
anh nói lung tung thôi, không cần để ý, chờ anh hỏi rồi sẽ trả lời em." "Vâng, cảm ơn anh, vậy em cúp trước ạ." Vu Thời Thiên gọi cô "Đúng rồi Tô Đồng." "Vâng?" "Em dùng số wechat của em thêm anh đi, đừng dùng số wechat của mẹ em nữa." Anh đã không còn trẻ nữa, dọa mấy lần nữa có thể sẽ bị tắc nghẽn cơ tim mất.
Sau khi cúp điện thoại, Vu Thời Thiên còn đặc biệt xem số người trong số wechat của mình, ừ, 4995 người, còn có thể thêm người.
Anh mở cửa nhà vệ sinh rồi đi ra ngoài, nhưng chưa đi được mấy bước đã bị một người chặn lại.
"Thầy Vụ" May đã đợi anh ở cửa phòng rửa tay được một lúc rồi, cánh tay trắng nõn mảnh khảnh phía trước vặn vẹo như bánh quai chèo.
Vu Thời Thiên dừng bước, nhíu mày nói "Tôi đã từ chối cô rồi." May vội vã bước mấy bước về phía anh, gần như đụng vào người anh, cô giơ ngón trỏ tay phải lên "Tôi xin anh mà, chỉ một cơ hội thôi được không?
Không muốn thương mại cũng được, tư nhân tôi cũng có thể..
xin nhờ mà, hoàn toàn khỏa thân, tôi cũng có thể.." Vu Thời Thiên thật sự cảm thấy hơn một năm nay anh đã Phật hệ rất nhiều, cả người đã bị giày vò vẫn không phát cáụ Nếu như là anh của trước đây, có thể đã mắng người mẫu khóc đến nhòe cả lớp trang điểm bằng một trăm câu thô tục không trùng lặp, nhưng lúc này anh chỉ cảm thấy xử lý mấy chuyện này thật mệt mỏi, đến cả nói một câu cũng mệt mỏi.
Với lại, đừng nói là bây giờ trạng thái của anh đang chán nản, ngay cả trong thời kì đỉnh cao, anh cũng không phải là người không từ chối những ai đi đến.
Anh cũng rất kén chọn, được chứ?
Nền tảng của cô gái nhỏ này thì không sao, nơi đó chỉnh sửa không nhiều, chỉ là trang điểm quá tỉ mỉ, anh không thể đánh giá kỹ càng được.
Giống như cái bánh ga tô chỉ được mẽ ngoài, lớp màu thực phẩm ngọt ngấy được đắp lên chính là dầu mỡ, nhưng vẫn chưa để tâm đến việc làm xong bên trong cái bánh cho tốt.
Còn không bằng anh ăn cái bánh ga tô kiểu cũ trong cửa hàng bánh mì ở khu chợ rau ngay dưới lầu nhà ba mẹ