"... Trước khi nổ súng, có một số việc phải làm." Phương Trọng nhếch khoé môi, một tay nắm lấy cằm ta, nói là hôn còn không bằng nói là cắn. Một giọt máu đỏ tươi tanh ngọt trượt xuống, lưỡi xâm lấn, chia rẽ quấn quýt, chạm vào địa phương mềm mại nhất trong khoang miệng, hôn môi gần như nghẹt thở không để cho ta một khe hở hô hấp trốn tránh, giống như mọi lần nhục thể giao hợp không ngừng không nghỉ.
Đợi đến khi ta sắp bị hôn tới ngạt chết, thân thể bất ngờ bị Phương Trọng hung hăng áp trụ, bàn tay dày rộng xảo quyệt ở trên đùi non mạnh mẽ xoa nắn, bắp đùi đột nhiên bị tập kích từng trận phát run, cảm giác tê dại chân thực bắt đầu hướng toàn thân tràn ra.
Va chạm cùng Phương Trọng đã một thời gian rất lâu, mỗi một nơi mẫn cảm trên thân thể ta đều bị hắn mò được rõ rõ ràng ràng. Ta giao hợp với hắn mấy lần đương nhiên chỉ là vì thu được tín nhiệm mà chịu nhục, nhưng mà hai ba năm sau này ta lại không thể dối gạt mình _ với hắn là xuất phát từ bản năng thân thể, vì nɧu͙© ɖu͙© của chính bản thân.
Tính dục nóng bỏng cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ của ma túy hưng phấn du đãng ở bên trong thân thể ta, ta không tự chủ được mà hừ nhẹ, thân thể cũng không tự kiềm chế được mà vặn vẹo. Phương Trọng buông tha cắn môi lưỡi miệng ta, cúi đầu, liếʍ hút hai khoả anh đào đứng thẳng trước ngực ta, tóc đen khẽ chọc qua xương quai xanh nhạy cảm.
"Nhẹ, nhẹ chút. . ." Hô hấp cuối cùng cũng không thể tránh được bắt đầu gấp gáp, không đợi hắn cắn xuống, ta đã phản xạ có điều kiện bắt lấy cánh tay hắn, sợ đau mà run rẩy cầu xin.
"Vừa rồi không phải là dáng vẻ bất cần sao?" Phương Trọng nheo mắt phượng thon dài, trào phúng nói. Hắn đẩy nhanh sức mạnh cắи ʍút̼, ngậm lên đầu nhũ bên trái trái đồng thời duỗi tay xuống nơi hạ thân hơi trướng lên của ta.
Nhìn bộ dáng Phương Trọng như một đứa nhỏ giận hờn, ta không khỏi buồn cười, vừa muốn cười ra tiếng thì phòng tuyến thân thể lại bất ngờ bị một đạo công phá.
"A. . ." Đối với trêu đùa của hắn ta từ lâu đã không còn xa lạ gì, chỉ là lúc hắn lại lần nữa hướng về tính khí cương cứng của ta mà thưởng thức, ta vẫn không nhịn được thấp giọng kêu thành tiếng.
Phân thân phía dưới bị bàn tay nóng ấm nắm chắc, rất có tiết tấu mà xoa nắn, từ gốc rễ mãi cho đến lỗ chuông, mỗi một lần đều tựa như là câu dẫn người ta xa đoạ mà phun trào huyết thanh, nóng bỏng muốn bắn.
Hiện tại đã là lần cuối cùng, ta cũng lười kiêng kỵ, ta thuận theo, hai tay vòng ra ôm lấy bên hông Phương Trọng, thỏa mãn mà nhắm mắt lại rêи ɾỉ, khoan khoái không nói thành lời. Hắn đưa tay đánh lên cái mông ta, bàn tay đang cầm lấy tính khí của ta cũng mạnh mẽ buông ra, sau đó hắn liền cầm lấy dương căn tráng kiện kia chống đỡ tại khe mông bí mật của ta.
Lười chịu thêm dằn vặt, ta tự mình nhếch mông ngồi lên vật kia, hậu quả lại khiến cho ta không mấy thoải mái, vì xâm nhập quá đột ngột, ẩn ẩn có chút huyết dịch từ địa phương bí ẩn chảy ra.
Chịu không được hét thảm, Phương Trọng lần đầu tiên đỡ lấy ta, xoa xoa eo ta dịu giọng nói: "Chậm một chút."
"Ta còn tưởng rằng. . . Ngươi lúc ân ái, chưa bao giờ quan tâm sống chết của người khác." Ta thở dốc, cắn răng ngồi lại tư thế vững vàng, ta khẽ tựa vào trên vai hắn, tự đáy lòng cảm thán. Hắn như vậy, thật có chút làm ta không quen. Ta vốn là cho rằng, một lần cuối cùng này, hắn tuyệt đối muốn trực tiếp thao đến tận ruột ta, đâm đến bụng ta nát bấy xuất huyết mà chết, đỡ tốn một viên đạn.
Kɧoáı ©ảʍ trước sau trùng kích khiến cho ta không còn bất luận suy nghĩ gì, nơi dũng đạo sâu xa nhất lần lượt bị đâm miết dày vò, tựa hồ vật kia muốn đâm tới nơi sâu nhất, một dòng điện vọt lêи đỉиɦ đầu, toàn thân đột nhiên run rẩy co rút lại, từng mảnh từng mảnh bạch trọc bắn lên bụng dưới, chảy xuống ga giường.
Ta vô lực đổ xuống, xòe tay bám chặt vào mép giường, không biết có phải là vừa mới tiết xong nên thân thể không có bao nhiêu khí lực, tay còn có đôi chút run rẫy. Phương Trọng vắt ngang ngồi ở trên người ta vẫn cứ là tinh lực dồi dào đến kinh người, không chút nào có ý tứ muốn bắn, cự căn thô trướng vẫn liên tục thúc vào lấp kín toàn bộ hành lang mềm nhuyễn.
Ta thở dốc, chần chờ nửa khắc, nhân lúc hắn hoàn toàn say sưa với trừu sáp dưới thân, ta nhẹ nhàng duỗi tay sờ lên thân thể gần trong gang tấc. Bắp thịt cường tráng, da thịt màu đồng cổ như ánh tà dương, gò má góc cạnh rõ ràng, bụng dưới rắn chắc. . .
Những cái kia bình thường ta chưa từng có ý muốn xem qua, không biết tại sao, hiện tại đột nhiên lưu luyến, rất lưu luyến, muốn cứ mãi vỗ về như vậy, không muốn ly khai.
Dươиɠ ѵậŧ Phương Trọng còn cắm ở nơi sâu xa nhất bên trong cơ thể ta, đầu ngón tay của ta nhẹ nhàng dừng trên bờ môi hắn. Bốn con mắt nhìn nhau chăm chú thật lâu, nhưng dường như thiên ngôn vạn ngữ cũng không thể nói thành lời.
Ta cảm giác cánh tay Phương Trọng vẫn luôn vòng lên eo ta đột nhiên thu hồi. Phương Trọng dùng một cái tay khác men theo khe mông sờ đến nơi đang dính liền giữa hai thân thể, ngón tay khẽ gãi nhẹ lên thịt non nơi miệng huyệt, thấp giọng cười nói.
"Ta thật không nỡ lòng bỏ ngươi. . .ừm, thân thể ngươi."
"Ha? Bang chủ là muốn em trai ngài ký di chúc, đem quyền sử dụng di thể này giao ra sao?" Hạ thân làm lâu đã thành thói quen, hiện tại đã không còn quá nhiều cảm giác đau đớn, ta hơi di chuyển thân thể, triển khai tứ chi, tận lực bày ra tư thế thoải mái, câu lên khóe môi.
"Ngươi nói, nếu như ngươi không phải nằm vùng, vậy có phải rất tốt hay không?" Hắn đột nhiên đưa đầu đến trước mắt ta, dựa vào một tia ánh sáng yếu ớt, ta thấy trong ánh mắt đó có điểm âm u dị trạng mà ta chưa từng thấy qua.
"Nếu như ngươi không phải là hắc bang Bang chủ, sẽ tốt hơn." Ta nhắm mắt, thở dài.
"Vu Dịch, ngươi tin tưởng kiếp sau không?" Hắn cúi đầu dùng lưỡi liếʍ mở mi mắt ta, khẽ hỏi.
"Không tin." Ta vẫn cứ nhắm hai mắt, quyết đoán trả lời.
"Ừm, tiếc quá, ta cũng không tin." Phương trọng vẫn cứ cười cười, chỉ là tiếng cười nhẹ lại nhiều thêm hai phần cảm xúc gần như là đau thương.
Ta cảm giác được hắn đúng là không nỡ bỏ ta, hắn âu yếm hôn từ nơi tính khí nhuyễn mềm của ta, hôn lên mỗi một tấc da thịt, hôn đến cái đầu nhũ trước ngực bị hắn cắn qua không ít lần, hôn hai mảnh xương quai xanh hắn từng lưu lại vô số dấu vết, hôn lên bờ môi mềm mại, hôn đôi gò má, mái tóc, vành tai rồi đến thái dương...
Ta nghe được, âm thanh viên đạn được tra vào nòng.
"Vu dịch, ngươi có hay không. . ." Phương Trọng rũ mi mắt, môi khẽ cắn, súng trong tay hơi run run.
Ta thấy hắn cầm dao cầm súng, đã từng thấy hắn gϊếŧ qua rất nhiều người, lúc mảnh xác người rụng dưới chân hắn cũng chưa thấy hắn chớp mắt, xưa nay ta chưa từng thấy hắn cầm súng trên tay mà run, này là lần đầu tiên.
. . . Ta biết hắn muốn hỏi cái gì, chỉ là ta không dám đáp. Hay hoặc là, ta căn bản không dám tự hỏi lòng mình.
"Tay không cho phép ngươi run, ta không muốn phải ăn hai phát đạn của ngươi đâu, nổ súng." Ta nhắm mắt nghiêng đầu, bình tĩnh ra lệnh.
"... Xin lỗi."
...
Một giây sau, tựa hồ cả người đều bị va chạm mãnh liệt làm cho vỡ vụn, ánh sáng trước mắt vụt tắt. Thân thể kịch liệt co giật, trong đầu nháy mắt như có thứ gì nổ tung, tiếng vang chấn động đến điếc cả tai, huyết tinh đặc sệt từ thái dương chảy xuống không ngừng, che lại hai mắt, che lại gò má, đến khi thấm ướt cả nửa thân trên.
Nếu như ta còn có thể mở mắt ra nhìn một lần, đại khái cũng sẽ cảm thấy đây nhất định là một hình ảnh vô cùng kinh diễm...
Trước khi mất đi hết thảy ký ức, tựa hồ thứ duy nhất ta có thể cảm giác được chính là tại thời khắc cuối cùng, hắn cúi đầu đặt ở trên đôi môi đã nhiễm máu của ta một nụ hôn, rất nhẹ.
Còn có... Thân thể bởi vì trải qua tử vong thống khổ nhất, dũng đạo lập tức phản xạ xiết thật chặt, khiến cho người phía trên không nhịn được mà bắn ra chất lỏng ấm áp... Cùng cái thân thể đã vô lực kia trải qua một vòng mới điên cuồng...