Cô gõ cửa nhưng không có ai trả lời, cô lại gõ cửa, đợi một lúc cô vặn nắm cửa, xách theo đôi giày của mình. Bên trong không bật đèn nên rất tối, toàn bộ bức tường được bao phủ bởi màn hình của máy chiếu, đang chiếu một bộ phim câm trắng đen không biết tên.
Cô rón rén bước vào, tấm thảm dày mềm mại nên bước lên rất thoải mái, trên sàn có những chiếc gối vứt ngổn ngang. Nhìn từ phía sau ghế sô pha, không có ai ở đó, cô có chút sợ hãi, "Lâm Trạch", cô run rẩy đi về phía trước. Khi quay đầu lại, cô nhìn thấy Lâm Trạch đang ngồi dưới đất, dựa lưng vào phía trước sô pha, cổ tay phải đặt ở trên đầu gối chân phải, góc nghiêng trông rất bắt mắt, bóng người chiếu lên tường trông rất đẹp. Chàng trai nghe thấy tiếng gọi nên quay đầu lại, trong đôi mắt thoáng có một tia sáng.
Lâm Trạch nhìn thấy cô gái đi đến trước mặt mình, cổ chân mảnh khảnh đến mức một bàn tay cũng nắm hết. Đôi chân nuột nà và mịn màng ẩn dưới chiếc váy dài che khuất đầu gối, khuôn mặt nhỏ nhắn kia đang bất an.
Giang Thu quỳ gối ngồi xuống sàn: “Cậu vẫn ổn chứ? Thấy không khỏe chỗ nào sao?”
Lâm Trạch nghe thấy sự lo lắng sâu sắc trong giọng nói của cô, tâm trạng rất tốt: “Có một chút.” Cậu ta lại bắt đầu mở to mắt nói dối: “Sao cậu lại lên đây?”
“Ừm… Chúc mừng cậu đã đi đấu thắng, còn quần áo trước đó cậu mua cho tôi nữa, tôi vẫn chưa trả tiền cho cậu.” Có đánh chết Giang Thu cũng không nói vì sợ bản thân sẽ phải chịu trách nhiệm nếu cậu ta bị cảm nặng phải nhập viện.
“Tôi không biết cậu thích gì, nên chỉ mua thứ mà tôi cho là phù hợp.” Cô cầm túi giấy đưa đến trước mặt cậu ta, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi.
“Cảm ơn.” Lâm Trạch cầm lấy đặt trên sô pha đằng sau, xoay người lại nhìn chằm chằm vào cô, cậu ta ngửi thấy mùi thơm xen lẫn với mùi rượu trên người cô gái, quyến rũ lạ thường, vành tai cô gái đỏ bừng, hai tay đặt trên đùi.
Cậu ta nói: “Nhưng so với những gì cậu mua, tôi càng muốn…” Cậu ta đột nhiên ghé sát vào tai Giang Thu, dùng tay phải nắm lấy vai phải của Giang Thu, nhỏ giọng nói: "Làm cậu đến khóc."
Giang Thu ngây dại, cô nhìn gương mặt của Lâm Trạch gần trong gang tấc mà không nói nên lời. Trong ấn tượng của cô, mặc dù Lâm Trạch có chút kiêu ngạo nhưng cậu ta chưa bao giờ nói những lời vừa khiêu dâʍ vừa bạo lực như vậy.
Vừa định mở miệng, cô đã bị một lực không thể ngăn cản được đẩy ngã. Lâm Trạch dùng một tay đỡ vai cô, tay kia nâng ót cô lên, hai chân tách ra cưỡi trên người cô, cúi đầu hôn lên cổ của cô.
Lại tới nữa, Giang Thu nằm thẳng trên mặt đất, tim đập thình thịch, hình ảnh đêm hôm đó lại hiện lên trong đầu cô, cùng một hoàn cảnh.
Nóng quá, Giang Thu nhỏ giọng thì thào, hai tay chống vào ngực cậu ta để thể hiện sự phản kháng.
“Vậy thì cởi ra.” Lâm Trạch chống thân trên, hôn lên đôi môi như anh đào của Giang Thu, chiếc lưỡi ướŧ áŧ mùi cồn của cậu ta lần vào khoang miệng cô, liếʍ ɭáρ răng cô như muốn lấy lòng, rồi đột nhiên quấn lấy đầu lưỡi nhỏ nhắn của cô, quấn quít mà cọ xát.
Một tay luồng vào chiếc áo ngực đầy đặn, nắm lấy bầu ngực mềm mại, kích thước vừa phải gói gọn trong lòng bàn tay, nhào nặn xoa bóp.
A... Giang Thu không khỏi rêи ɾỉ, hạt nhỏ đỏ mọng trên cục bông sữa to lớn kiêu hãnh mà dựng lên. Trái lại bên không được hưởng thụ sự vuốt ve xoa nắn dưới lớp áσ ɭóŧ có chút ngứa ngáy.
Như có sự cảm ứng đặc biệt nào đó, Lâm Trạch cúi đầu xuống rồi bắt đầu xé từng cúc áo sơ mi bên dưới. Giang Thu há miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng lên xuống, đôi môi ẩm ướt cùng hàm răng sắc bén của cậu ta thỉnh thoảng sẽ kí©ɧ ŧɧí©ɧ làn da nhạy cảm của Giang Thu, khiến cô không khỏi rùng mình.
Chậc, cậu ta nhíu mày, không ngờ lại bị mấy cái nút áo vây khốn, cậu ta nhẹ nhàng rút tay từ dưới đầu Giang Thu ra, đôi tay nắm lấy hai bên áo sơ mi mà dùng sức, nút áo đều bị xé toạc.
Giang Thu lấy hai tay che trước ngực, đôi mắt đẫm lệ đáng thương nhìn cậu ta. Nhưng ra vẻ đáng thương cũng chẳng ích gì, cậu ta khiêu khích, dưới ánh mắt không biết làm sao của cô cậu ta cúi đầu ngậm lấy đầu ti hồng hào, dùng đầu lưỡi dụ dỗ qua lại, ra sức liếʍ ʍúŧ gặm nhấm.
“Giang Thu” Cậu ta gọi đầy đủ tên của cô: “Tại sao bình thường mặc áo thun tôi không thấy Giang Thu có bộ ngực lớn như vậy nhỉ.” Màng nhĩ của Giang Thu không thể chịu nổi lời nói như thế này, nức nở bảo cậu ta đừng nói nữa.
Tay phải cậu ta trượt xuống phía cuối làn váy, sờ soạng dọc theo bên đùi. Bàn tay chơi bóng quanh năm của Lâm Trạch không thể tránh khỏi việc nổi lên vài vết chai trong lòng bàn tay, ma sát trên đôi chân mềm mại của Giang Thu. Cảm giác ngứa ngáy và thoải mái bùng nổ trên da thịt của cô. Cô vô thức uốn cong bắp chân của mình lên và dê đã vào miệng cọp.
Lâm Trạch thuận thế kéo mép qυầи ɭóŧ cô lên, ngón tay nhanh nhẹn đã chạm đến lỗ nhỏ ẩm ướt của cô. Lỗ nhỏ khép rất chặt, chỉ có dâʍ ɖị©ɧ không ngừng chảy ra. Cậu ta thăm dò, chọc một đốt ngón tay vào sâu bên trong, da thịt mềm mại xung quanh lối vào lập tức hút lấy rồi thít chặt.