Lâm Trạch là bạn của Tưởng Viện Viện, mà Tưởng Viện Viện là bạn của Giang Thu. Hồi còn học sơ trung*, Tưởng Viện Viện bị giáo viên chủ nhiệm giữ lại sau giờ học, phê bình một trận vì cắt váy đồng phục quá ngắn, mà Giang Thu người được mọi giáo viên đánh giá là học sinh giỏi và ngoan ngoãn lại nghiến răng nghiến lợi chống đối với chủ nhiệm lớp ngay tại chỗ, nói thầy ấy là “Cổ hủ, không hiểu thời trang”. Tóm lại là làm tất cả mọi người có mặt đều rất khϊếp sợ. Cuối cùng chủ nhiệm lớp chán nản chỉ có thể xua tay để bọn họ đi.
*Cấp hai ở Trung Quốc.
Khi bước ra khỏi cổng trường, Giang Thu nước mắt lưng tròng mông lung nhìn nữ sinh trang điểm xinh đẹp trước mặt mình: “Viện Viện, vừa rồi mình sợ chết khϊếp.”
Tưởng Viện Viện ngây ngẩn cả người, hỏi cô: “Ơ... Vậy mà cậu còn mắng thầy ấy...”
Giang Thu lau nước mắt, lại giơ hai tay lên thành nắm đấm vẫy vẫy: “Không sao đâu, mình ở trong top 10 mà, thấy ấy sẽ không bắt mình thôi học đâu...”
Kể từ đó, số lần Tưởng Viện Viện đi tìm Giang Thu ngày càng nhiều. Mối quan hệ của hai người ngày càng thân thiết, cô ấy phát hiện có lẽ việc mắng giáo viên chủ nhiệm trước đó là điều can đảm nhất mà Giang Thu từng làm trong đời. Bình thường Giang Thu là người mềm lòng, tính tình dễ dãi, lại có chút rụt rè trước mặt người lạ, vì thế Tưởng Viện Viện đã trở thành bên chủ động trong tình bạn này.
Kỳ thi năm thứ hai sơ trung, Tưởng Viện Viện nhờ Giang Thu đến nhà giúp cô ấy làm bài tập, đó là lần đầu tiên Giang Thu và Lâm Trạch gặp nhau.
Bảy tám người bạn ùa vào căn biệt thự của Tưởng Viện Viện, mang theo vỉ nướng đi thẳng ra sân sau. Tưởng Viện Viện cười to, dùng một chân đá cậu nam sinh tên Lý Tây Úc đang nhảy cẫng lên, nói với Giang Thu đang vô cùng lúng túng đứng bên cạnh: “Thu cục cưng, cậu ở lại ăn thịt nướng chung đi!”
Giang Thu nhanh chóng dọn dẹp sách vở, cười xin lỗi: “Không cần đâu, các cậu cứ chơi đi, tớ về trước, mẹ tớ còn đang đợi tớ ăn cơm.” Cô lùi lại một bước, vô tình đụng phải lồng ngực rắn chắc của ai đó, cô hoảng sợ quay đầu lại xin lỗi, ngẩng đầu lên thì bắt gặp một đôi mắt có màu nâu rất nhạt.
Lâm Trạch rất bình tĩnh, bình tĩnh nhìn vào khuôn mặt ửng hồng của cô, nhỏ giọng nói không sao đâu.
Sau đó, trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp sơ trung, mọi người luôn tụ lại một chỗ vui chơi, số lần gặp mặt cũng trở nên nhiều hơn. Nhưng đến khi phân lớp ở năm đầu tiên cao trung*, Tưởng Viện Viện và Lâm Trạch vì lý do gia đình (nhà giàu) được phân đến lớp quốc tế. Còn Giang Thu và những người khác bị phân đến lớp khác, số lần gặp mặt của bọn họ lại bắt đầu giảm đi. Lần cuối cùng bọn họ gặp nhau là khi nào hình như cũng đã quên mất, Giang Thu suy nghĩ.
*Cấp 3.