Nhưng sau này anh mới biết, chiếc ô mà Sầm Mộ tặng anh, lại là món quà độc nhất vô nhị, không thể thay thế được.
Chuyến xe này không quá lâu, chỉ mất hơn hai mươi phút đã đưa Sầm Mộ về đến nhà.
Nơi cô ở, là một khu biệt thự cao cấp nổi tiếng ở Giang Thành.
Qua cửa sổ xe, có thể nhìn thấy những tán cây cổ thụ vươn cao, mái hiên cong vút đầy khí phái, cánh cổng gỗ chạm trổ tinh xảo khẽ hé mở, lối đi lát đá xanh kéo dài sâu hun hút, nhìn không thấy điểm cuối.
Sầm Mộ xuống xe, đứng trước cửa xe, hơi cúi người nhìn Phó Tự Bạch trong đó "Cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi về.”
Cửa kính xe hạ xuống.
Phó Tự Bạch ngồi trong xe nhìn cô "Hôm nay trời mưa, tôi không vào quấy rầy ông Sầm nữa, hôm nào sẽ đến thăm saụ”
Sầm Mộ gật đầu "Được, vậy anh đi đường cẩn thận.”
Chiếc Maybach đen trong đêm mưa cũng không nán lại lâu, sau khi đưa cô đến cổng, liền rời đi không chút lưu luyến.
Sầm Mộ thở ra một hơi, sau đó mở ô, chậm rãi bước vào biệt thự.
Đi dọc theo con đường đá xanh khá dài, cô mới vào đến nhà.
Trên vách tường hành lang treo một bức phù điêu sơn thủy, được mua về từ một buổi đấu giá cao cấp. Bức phù điêu đó là quà sinh nhật năm mười tám tuổi của Sầm Mộ, ông Sầm đặc biệt đấu giá về cho cô.
Trong phòng khách im ắng.
Dì giúp việc bước tới, cầm lấy chiếc ô trong tay cô, khẽ cười nói
“Ngoài trời mưa lớn như vậy, vừa rồi phu nhân còn hỏi sao cô vẫn chưa về.”
Trên người Sầm Mộ không bị ướt mưa, cả người khô ráo, cô nghiêng đầu nhìn vào phòng khách, hỏi "Mẹ cháu đâu rồi?”
“Đợi cô một lúc lâu, nhưng sau đó đợi không được nữa nên đã lên lầu nghỉ ngơi rồi.”
Sầm Mộ lên lầu về phòng mình, tắm rửa thay đồ ngủ như thường lệ.
Sau khi hoàn thành mọi thứ, Sầm Mộ thay bộ đồ ngủ thoải mái, nằm trên giường lướt điện thoại và đắp mặt nạ.
Lúc này tâm trạng cô mới hoàn toàn tốt lên.
Mùi hương trong phòng là hương bạch trà mà cô thích, đồ ngủ trên người cũng là váy ngủ lụa màu xanh bạc ,=mà cô mới mua mấy ngày trước.
Sầm Mộ nằm trên giường lớn mềm mại, cảm thấy cứ ở nhà làm con gái rượu một đời thế này cũng rất tốt.
Tiếc là đời sau nhà họ Sầm chỉ có một mình cô, nếu cô không sinh con nối dõi, dòng họ này thật sự sẽ tuyệt hậụ
Giang Huệ đoán lúc này cô hẳn là đã về đến nhà, gửi tin nhắn cho cô hỏi chuyện sau đó như thế nào.
Sầm Mộ bất đắc dĩ nói với cô ấy không có tiến triển gì.
Ban đầu cô định sau khi xem xong hí kịch sẽ nói thẳng với Tần Ngọc Minh, nhưng nhìn thái độ hôm nay của anh ta, hình như đang cố tình tránh mặt cô.
Sầm Mộ suy nghĩ một lát, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ.
Tần Ngọc Minh không chịu chủ động mở miệng, cũng không muốn phá vỡ mối quan hệ này, là vì anh ta sợ người hai nhà sẽ làm khó dễ cho mình.
Bây giờ, nếu cô chủ động mở lời trước, người bị trách móc chắc chắn sẽ là cô.
Hôn ước vốn đang tốt đẹp bị cô phá hỏng, mọi trách nhiệm cũng sẽ không đổ hết lên đầu Tần Ngọc Minh. Đến lúc đó, Tần Ngọc Minh thuận lý thành chương mà hủy bỏ hôn ước, còn cô lại bị coi là người cố tình gây sự.