Tần Lam ngoan ngoãn ôm cổ, đầu vùi vào ngực màu đồng dày rộng để anh ôm vào tắm..Đó cũng là thói quen ăn ý giữa họ...lúc nào lăn lộn trên giường xong anh cũng phải ôm cô đi tắm sẵn tiện mây mưa trong phòng tắm làm thêm một lần nữa anh mới để cô ngủ...
Hai người tắm xong là chuyện một tiếng sau..Tần Lam bây giờ kiệt sức mắt mở hết lên để mặc Hạ Quân Vỹ ôm vào lòng đắp kín chăn, như là thói quen cô để mặc anh ôm chặt, áp sát thân thể mềm mại vào người anh,Tần Lam đem cả khuôn mặt cọ cọ vài cái trên ngực của Hạ Quân Vỹ tìm tư thế thoải mái,vòng tay qua eo anh, rồi hơi thở nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ..Hạ Quân Vỹ mỉm cười rất hài lòng với thói quen của cô,anh hôn nhẹ lên trán cô rồi cũng mệt mỏi ngủ thiếp đi,chỉ có bên cô anh mới dễ dang đi vào giấc ngủ như vậy mà không cần phòng bị bất cứ thứ gì...
Anh biết không chỉ riêng cô mà cả hai người họ ngày càng lệ thuộc nhau.....Nếu hỏi bây giờ anh sợ gì nhất..có lẽ anh sẽ trả lời rằng sợ sẽ đến một ngày cô rời xa anh...Sợ cô tìm được kí ức của chính mình.Dù anh biết ngày đó sớm muộn gì cũng đến..Nhưng anh sẽ không để cô rời bỏ anh dù bất cứ giá nào......anh tin như thế...
---
Chấp nhận quên đi kí ức
Buổi sáng ấm áp chiếu rọi lên thân thể trắng mịn của người con gái..Tần Lam nhíu nhíu mày mơ màng tỉnh dậy, nhìn bên cạnh trống không, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm cô biết anh trong đó, một lúc sau cửa phòng tắm mở ra, Hạ Quân Vỹ một thân cao lớn thân hình gợi cảm, chỉ quấn chiếc khăn ngang hong, trên vòm ngực rộng lớn còn đọng lại những giọt nước,chảy dài trên khuôn ngực rồi lăn dài xuống thắt lưng mất hút sau chiếc khăn, càng nhìn làm cả người Tần Lam nóng lên, khuôn mặt ửng hồng, dời tầm mắt lên khuôn mặt anh..Hạ Quân Vỹ có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng....mũi của anh rất cao, đôi mắt sâu thẳm, người khác dễ dàng bị hút cả linh hồn vào đó.
Ngoại hình của anh vô cùng bắt mắt, vẻ bề ngoài lúc nào cũng ôn nhu nhã nhặn, nhưng thật chất con người của anh chỉ mình cô hiểu rõ, đó chỉ là vẻ gạt người, anh vô cùng mạnh mẽ, bá đạo, sự tàn nhẫn thâm sâu, khí thế bức người lúc nào cũng toát ra khiến người khác phải e dè, bề ngoài tao nhã là thế nhưng nếu vẻ ngoài của anh bớt đi sự lạnh nhạt xa cách sẽ khiến mọi người cảm thấy dễ gần hơn,phụ nữ sẽ điên cuồng không ngại ngùng lao vào.
Có lẽ đến hiện tại bây giờ sự ấm áp, gần gũi, tình cảm sâu sắc anh chỉ dành cho một mình cô, còn tất cả mọi người xung quanh như không tồn tại trong thế giới của anh...
Hạ Quân Vỹ buồn cười nhìn vẻ mặt mơ màng củ cô gái nhỏ...tiến sát ngồi trên giường ôm cả chăn và người vào lòng, cắn nhẹ lên môi cô..
-" Nhìn gì mà nước miếng chảy luôn rồi"
Tần Lam xấu hổ, lấy tay đánh lên vòm ngực trần của anh..Thấy vẻ mặt đỏ ửng của cô Hạ Quân Vỹ bật cười thành tiếng.
-" Hôm nay em được nghỉ sao?"
Hạ Quân Vỹ một thân cao tắp, lấy tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của cô vừa nhẹ nhàng lên tiếng.