Chương 6
bằng gỗ hình chữ nhật, ở giữa là khu vườn lộ thiên.
Trên hành lang, gió tuyết rất lớn, Trình Ca ném đầu lọc vào thùng rác, đi dọc theo cầu thang gỗ lên mái nhà.
Bốn phía là tuyết trắng cuồn cuộn, đầy khắp bầu trời, có cảm giác chật chội đứng giữa thế giới.
Trình Ca gắng gượng giữ vững giá ba chân giữa gió lớn, chụp thị trấn nhỏ trong bão tuyết, những ngôi nhà nhỏ màu gỗ thấp bé xen lẫn nhau, cờ Phong Mã 2 đầy màu sắc tung bay, núi tuyết cao xa.
2 Cờ Phong Mã Qua khoảng mười mấy phút, Trình Ca thu giá lại rồi dựa bên lan can chụp vài tấm người đi đường lác đác trên phố.
Cả người cô đầy băng tuyết.
Lúc xuống lầu hai, sau lưng có người vỗ vai cô, lực độ rất nặng, nắm một cái.
Trình Ca không vui hất bàn tay trên vai xuống, quay đầu lại.
Đối phương có dáng người rất cao, đeo khẩu trang chắn gió, sau kính râm là một đôi mắt sắc bén như diều hâu, ánh mắt như có tính xuyên thấụ Đối phương nói “Xin lỗi, nhận nhầm người.” Trình Ca nhíu mày, quay lại phòng mình.
Cô bật máy vi tính chép ảnh vào, sàng lọc từng tấm một.
Mấy trăm tấm ảnh, vẫn không có tấm nào khiến cô hài lòng.
Cô ngồi xổm trên ghế, một tay kẹp thuốc, một tay xóa ảnh.
Lúc đầu còn rất bình tĩnh, sau đó dần gõ bàn phím kêu cạch cạch.
“Bộp” một tiếng, cô dập máy tính, bật dậy đi tới góc phòng hút thuốc.
Một nhiếp ảnh gia không thể chụp ảnh, giống như một tiểu thuyết gia cạn kiệt ý văn, giống như Hồng Thất Công bị phế võ công, trở thành người vô dụng.
Cô nhìn chằm chằm căn phòng yên ắng này, không kiềm được cười khẩy một tiếng.
Trong thời gian năm điếu thuốc, cô lại lắng dịu xuống.
Hôm nay cô cũng không có tinh thần và thể lực làm đi làm lại.
Cô bôn ba một ngày, máy bay, xe lửa, xe con, taxi, người mệt rồi, mới chín giờ tối đã tắm rửa lên giường.
Cô quen ngủ khỏa thân, nhưng nghi ngờ không biết ra trải giường của nhà nghỉ có sạch không, bèn trùm khăn tắm.
Giấc ngủ này ngủ rất say.
Không biết mấy giờ đêm, một tiếng sấm lớn khiến Trình Ca giật mình tỉnh giấc.
Cô chợt mở mắt, liền thấy dưới ánh đèn pin lập lòe, một loạt bóng đen phá cửa xông vào phòng.
Cướp?
Bắt cóc?
Hiếp dâm rồi giết?
Cô chưa kịp có bất kì phản ứng nào, một bóng đen cao lớn và mang tính áp bức rơi xuống mép giường.
Một bàn tay thô bóp ngực cô, kéo cô ra khỏi chăn, lực cực lớn, thủ đoạn vô cùng thô bạo Bóng đen dùng sức quá mạnh, Trình Ca rất nhẹ, tóm ra khỏi chăn giống như xách gà con vậy.
Nhưng trong nháy mắt, đối phương đã xách cô tới giữa không trung chợt buông cô ra, Trình Ca rơi “cạch” xuống ván giường.
“Con mẹ nó…” Trình Ca thầm mắng cực thấp, nắm chặt khăn tắm, muốn nhờ ánh đèn pin để nhìn rõ dáng đối phương.
Nhưng một tấm chăn đã trùm đầu cô.
Cô bị nhấn ngã xuống giường, đối phương quát “Ngoan ngoãn chút Không được nhúc nhích ” Trình Ca thực sự không cử động.
Cô bình tĩnh suy nghĩ một chút, không nhìn thấy mặt cũng tốt, ít nhất sẽ không bị diệt khẩụ Đối phương chắc là vì tiền, không đến nỗi mất trí mà giết người.
Nếu tìm được thứ gì khiến chúng hài lòng rồi bỏ đi, thì đó chính là trong cái rủi có cái may.
Sức đối phương rất mạnh, Trình Ca không thể cựa quậy.
Cô nghe tiếng bước chân, nhận định ban đầu có khoảng bốn người.
Bây giờ la cầu