Chương 23
tán gẫu chút gì đó với anh để giết thời gian, nhưng đề tài của anh chỉ có một.
Anh nói “Bây giờ cô vẫn không thay đổi suy nghĩ?” Trình Ca “Hôm qua tôi đã thấy một người đàn ông trong nhà nghỉ, nhưng hoàn toàn không có ấn tượng.” “Cô lại nói dối.” “Ồ?” Trình Ca nhướng mày, “Sao thấy được?” “Cô là nhiếp ảnh gia, quan sát chi tiết là thói quen của cô.” Trình Ca chậm rãi cười, nói “Anh lại nói sai rồi, tôi là người tới du lịch.” Ánh mắt Bành Dã nghiên phán nhìn cô, cuối cùng anh nói “Vậy tôi đánh giá sai rồi.” Anh hỏi “Tiếp theo đi đâu?” “Lhasa, Chương Mộc, Nepal.” Anh “ừ” một tiếng, cầm đũa ăn sáng, không nói nữa, có vẻ như không có hứng thú với bất kì chuyện gì khác của cô.
Anh ăn xong rất nhanh, uống ly nước kia, đứng dậy đi tính tiền.
Trình Ca không ngờ anh uống ly nước đó thật.
Cô ngẩng đầu nhìn, anh đã đi tới cạnh cửa, vì đụng ánh mắt cô, mới gật đầu qua loa với cô một cái coi như tạm biệt.
Cô chậm hơn anh một nhịp, không kịp ngăn cản, anh đã rời khỏi tiệm.
Cô hơi trở tay không kịp, vốn tưởng anh sẽ ở lại tiếp tục kiên trì hỏi ra chút manh mối gì đó.
Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc đuổi theo, đoàn người vào buổi sáng bắt đầu đông đúc, người đàn ông đã không thấy tăm hơi.
Cô nhìn trước sau, không nhìn thấy, xoay người đi tới một góc, đá vào chân tường “Fuck ” Bành Dã đi chưa được mấy bước, nhận được điện thoại.
Giọng đối phương vừa nhẹ nhàng vừa nhu hòa, tựa như có thể nhỏ giọt “Anh Dã, anh sắp đi cũng không tới thăm em sao?” Bước chân anh dừng một chút “Em biết anh tới?” “Đúng vậy, vẫn nghe người khác nói, có thích hợp không?” “Lần này tới hơi vội.” “Qua cổng không vào, hừ.” Từ giọng nói nghe ra được đối phương bĩu môi.
Bành Dã nhàn nhạt cười một tiếng “Ôi, còn giận sao?” “Giận không nổi.” Cô nói, “Khi nào lên đường?” “Hai tiếng saụ” “Vậy… tới thăm em một chút đi.” Bành Dã vừa định nói, di động rung một cái.
“Cúp nhé, nhận điện thoại trước.” Là Mười Sáu gọi tới.
“Anh Bảy, thế nào?
Một mình hỏi cô ta có hỏi được manh mối gì không?” “Không có.” Mười Sáu nhịn một chút, nói “Cứ giao cho cảnh sát đi, dẫn cô ta tới đồn cảnh sát thẩm vấn.” Bành Dã trả lời hai chữ.
Trình Ca đi lung tung không có mục đích một lúc, không biết có phải nhiệt độ tăng lên không, càng đi càng nóng.
Lúc gần mười giờ, cô về nhà nghỉ.
Nhưng vừa vào cửa cô liền có cảm giác kì dị, có người từng vào phòng cô, từng lục đồ cô.
Tuy ra giường, chăn, vali, vali máy ảnh đều ngăn nắp giống như lúc cô ra ngoài, nhưng cô vẫn phát hiện có gì đó không đúng.
Dây kéo vali ở ngay chính giữa vali, giống như lúc cô ra ngoài, nhưng dây kéo lệch trái chứ không phải lệch phải; mở vali ra xem, từng cuộn quần áo xếp gọn gàng, nhưng cô cuộn quần áo sẽ để lại góc cạnh; vali máy ảnh cũng vậy, thứ tự xếp ống kính và túi đen thân máy đúng, nhưng kiểu buộc dây miệng túi không đúng.
Trình Ca sầm mặt yên lặng mười mấy giây, hút một điếu thuốc.
Hút xong cô thu dọn đồ đạc xuống lầụ Lúc trả phòng, Trình Ca tùy ý hỏi bà chủ “Hôm nay làm ăn thế nào?
Có khách vào ở không?” Bà chủ than thở “Không tốt, vùng này vốn vắng vẻ, không có khách du lịch gì, hôm nay không có cả một người khách.
Hơn nữa trong tiệm xảy ra