⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

những loại nhạc cụ khác nhaụ Trong thanh âm học, âm sắc được biết đến như là "chất lượng" âm thanh hay "màu sắc" của âm thanh.
Cô nghĩ, giọng anh phát ra lúc quan hệ với phụ nữ, nhất định không thể so sánh.
Trình Ca cười một tiếng không có lý do, đẩy cái ly rửa đũa cho anh “Không lãng phí.” Bành Dã cũng không để ý, nói thẳng chuyện chính “Liên quan đến chuyện hôm qua, lúc đó tôi hỏi cô có…” Trình Ca ngắt ngang “Anh quen thuộc chỗ này phải không?” Bành Dã nhíu mày một cái, trả lời “Coi như là vậy.” “Tiệm này có món gì ngon, giới thiệu thử xem.” “Xem cô thích loại mùi vị nào.” Anh không có biểu cảm gì.
“Nặng.” Trình Ca lại nói, “Cái gì đặc sắc giới thiệu cái đó.” “Đều đặc sắc.” Anh nói.
Trình Ca lạnh nhạt “ờ” một tiếng.
Bành Dã “Cô nói ban ngày không thấy nhân vật khả nghi trong nhà nghỉ, nhưng…” “ ‘Đều đặc sắc’, ‘tùy ý’…” Trình Ca nói, “Nhân vật khả nghi anh thấy có dáng vẻ thế nào?
Tùy ý loại nào?” Bành Dã nhìn cô chằm chằm, mắt đen như mực, tĩnh và sâụ Anh mím môi, biết rõ cô cố tình gây chuyện, cuối cùng vẫn liệt kê từng loại “Tsampa 2 , trà bơ, xúc xích tiết, bã sữa, mì viên, phô mai.” 2 Tsampa là một trong những loại đồ ăn chính đặc sắc của Tây Tạng, được làm từ lúa mạch hoặc đậu Hà Lan sau khi đã xào chín, đánh nhuyễn với trà bơ, viên thành bánh.
Cũng có thể làm với trà mặn, sữa chua hoặc rượu lúa mạch.
Trà bơ được người bản xứ gọi là "po cha" hay còn được mệnh danh là "trà sinh tồn" của người Tây Tạng.
Thành phần của trà bơ gồm trà đen Pu erh, bơ từ sữa bò Yak và muối mỏ Himalaya màu hồng, có khả năng chữa bệnh .
“Anh thuộc thực đơn?” Trình Ca tiện tay cầm lấy thực đơn trên bàn, một tờ giấy trắng bọc một lớp plastic cứng, đặt trên tay hơi nhớp.
Bành Dã “Tiệm bản địa, làm thức ăn đều là món người bản địa ăn, với người ngoài mà nói, đương nhiên đều đặc sắc.” “Cũng đúng… Người bản địa… Anh là người ở đâu?” Anh còn chưa hỏi được chút gì từ chỗ cô, cô đã phản công rồi.
“Chắc anh là người vùng khác.
Giọng mỗi người trong đội các anh đều không giống nhaụ Nhà anh ở đâu?” “Tây An.” Bành Dã nói.
Đàn ông Tây Bắc, thú vị.
“Anh nói tiếng phổ thông rất dễ nghe.” Thấy anh không tiếp lời, Trình Ca hỏi, “Ăn sáng chưa?” Bành Dã dừng một giây, đáp “Ăn rồi.” “Vậy là chưa ăn, tôi mời anh.” Bành Dã nói “Tôi có chuyện nhờ cô, tôi mời cô.” Trình Ca không thể nói anh am hiểu sâu kĩ xảo đàm phán, hay là muốn vạch rõ ranh giới với cô.
Cô dò xét đầu anh một cái “… Sức ăn chắc rất lớn… Bà chủ ...
Một phần tsampa, một ấm trà bơ, hai phần mì viên, một phần phô mai, một phần…” Bành Dã nói “Vậy đủ rồi.” Trình Ca nói “… Tô Lạc Cao, một dĩa thịt dê nướng, một dĩa lưỡi bò hấp.” Bà chủ hỏi “Cô ăn được lưỡi bò?” “Được chứ.” “Được, thức ăn lên rất nhanh.” Bành Dã hơi nheo mắt, quan sát Trình Ca, luồng cảm giác áp bức như có như không kia lại nổi lên; Trình Ca “Lại sao nữa?” “Lãng phí.” Anh trả lời cực kì ngắn gọn, giống như trừ chuyện chính ra nói nhiều một chữ với cô thì sẽ chết.
Trong ấn tượng của Trình Ca, đàn ông nói “lãng phí” phần lớn nhỏ mọn, tính toán chi li, keo kiệt lại còn ra vẻ ta đây; Bành Dã lại cho cô một ấn tượng hoàn toàn trái ngược


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡