⬅ Trước Tiếp ➡

cúp điện thoại, chờ vài giây lại gọi lại, đầu kia lại bận.
Cô hỏi “Bao nhiêu tiền?” Cô gái bán hàng xua xua tay “Không gọi được thì không cần tiền đâụ” Trình Ca không nói, nghiêng người dựa vào cạnh cửa, móc thuốc lá ra hút.
Cô gái thấy, hơi ngạc nhiên nhìn cô, không cẩn thận bắt gặp ánh mắt nhàn nhạt của Trình Ca, ngượng ngùng le lưỡi, cười hì hì quay đầu sang chỗ khác.
Trình Ca hỏi “Chỗ cô có bán thuốc lá không?” Thuốc lá trên người cô chỉ còn vài điếu, tuy trong vali còn mấy gói, nhưng không chống đỡ được bao lâụ Vật tư ở đây thiếu thốn hơn cô tưởng tượng.
“Bán chứ.” Cô gái chỉ tủ kính bên cạnh.
Trình Ca đi sang, đẩy Marlboro trong tay tới trước mặt cô ấy “Có loại này không?” “Không có… Nhưng chị có thể xem thử mấy cái này mà.” Cô gái nhiệt tình giới thiệu cho cô, “Cái này tám đồng, cái kia mười bốn, cái kia…” Trình Ca nhìn, không lên tiếng.
Cô gái nói một tràng, thấy cô không nói lời nào, cũng im lặng.
Trình Ca nhìn một lúc, muốn lấy tay chỉ, vừa định chạm vào kính, nhìn thấy một đoạn tro thuốc, lại thu tay về, hỏi “Ngọc Khê bao nhiêu tiền?” “Mềm hai mươi, cứng ba mươi.” “Mùi vị thế nào?” “Ừm… rất nặng.” Trình Ca giương mắt nhìn cô ấy “Cô từng hút à?” “… Không có… Em nghe người ta nói.” Cô gái xoa xoa đầu, cười đến tự lấy làm vui.
“Ồ.” Trình Ca không nói chuyện, nhìn thuốc lá trong tủ kính, hơi thờ ơ.
Cô gái nhìn ra cô không có hứng thú gì.
Lúc cô ấy sắp khóa tủ, Trình Ca nói “Lấy một gói.” “Ngọc Khê?” “Ừ.” “Mềm hay cứng?” “Cứng.” Trình Ca im lặng nở nụ cười.
Cô gái không hiểu đột nhiên cô cười nhạt là như thế nào.
Cô ấy lấy thuốc lá ra, dùng khăn lau bụi, đưa cho cô.
Trình Ca nhận lấy nhét vào túi.
Có người vào tiệm mua đồ, Trình Ca lùi sang một bên, người nghiêng một cái, cô dựa vào khung cửa nhìn người đi đường qua lại.
Cô nhẹ nhàng hút một hơi thuốc, nhớ tới tối qua.
Sau nửa đêm hôm qua, cô không sao ngủ được, lúc gần sáng loáng thoáng mơ một giấc mơ, mộng xuân với người đàn ông có làn da màu đồng và con ngươi đen ấy.
Đầu ngón tay anh thô ráp, lúc vuốt qua da cô, trong lòng cô nghe thấy tiếng vang.
Sáng nay thức dậy, cả người cô khoan khoái, mọi mệt mỏi bôn ba quét sạch, giống như người nghiện ma túy hút ma túy.
Trên ngón tay truyền tới nhiệt độ, Trình Ca lấy lại tinh thần, thuốc lá đã cháy tới đầụ Cô ném tàn thuốc, dùng mũi chân nghiền mấy cái, càng nghiền càng dùng sức, cho đến khi ép dẹp lép, ép vào bùn đất, nghiền ra một cái hố nhỏ.
Người đàn ông đó, có chút thú vị.
Trình Ca nghĩ.
Quầy bán đồ vặt không có khách, Trình Ca quay đầu, cô gái kia lại đang nhìn mình.
Cô ấy bị Trình Ca phát hiện, không hề lúng túng toét miệng cười.
Trình Ca “…” Cô chỉ chỉ tấm bảng ở cửa, hỏi cô gái đó “Cô tên là Mạch Đóa?” “Đúng thế, Mạch Đóa.” “Ừm… Tên không tệ.” “Hì hì, mọi người đều nói như vậy.” Trình Ca “…” Mạch Đóa hỏi “Chị tên gì?” Trình Ca nhìn cô ấy một cái, nói “Cô đoán đi.” Mạch Đóa “…” Trình Ca hỏi “Cô bao nhiêu tuổi?” “Hai mươi.
Còn chị?” “Già hơn cô.” “…” Trình Ca lại hỏi “Chỗ cô buôn bán có tốt không?” “Tốt lắm, tiền kiếm được cũng đủ sống.” Mạch Đóa cười hạnh phúc.
“…” Trình Ca im lặng gật đầụ Cô nhìn chằm chằm nụ cười của cô ấy một lúc, hỏi


⬅ Trước Tiếp ➡