Ông ngoại của cô bị tăng huyết áp cấp tính đột ngột, lúc đến bệnh viện chữa trị thì nghe bác sĩ thông báo rằng trong người ông đang tồn tại một khối u ác tính.
Sau khi chẩn đoán sơ bộ, cả gia đình đều hoảng sợ, cuối cùng quyết định đưa ông ngoại đến Bắc Kinh để kiểm tra lại và thuận tiện đến phẫu thuật luôn.
Khi đó, các chuyên gia giỏi nhất trong ngành đều đã nghỉ hưu, không thường xuyên ngồi khám bệnh, cũng không ở bệnh viện nữa, xin số khám bệnh đã cực khó chứ đừng nói đến chuyện đặt lịch phẫu thuật.
Khi đó, ngày nào cô cũng đến bệnh viện, đến giờ thì quẹt điện thoại chờ lấy số, nhưng số tư vấn thực sự rất khó lấy, đúng lúc cô đang định tìm người đầu cơ thì Phan Phùng Khải đã ra mặt, anh ta không chỉ giúp cô liên hệ với bác sĩ mà còn sắp xếp việc nhập viện và phẫu thuật.
Tình trạng bệnh sau cuộc phẫu thuật đương nhiên vì thế mà cũng trở nên rất tốt đẹp và rất khả quan.
Vãn Gia vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng cô đi tìm Phan Phùng Khải sau đó.
Anh ta giương mắt nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cười lạnh một tiếng và hỏi cô bằng giọng Bắc Kinh chính hiệu “Có đáng giá không? Hơn nữa, chuyện này em phải cảm ơn anh thế nào đây?”
...
“Gia Gia.” Đầu bên kia điện thoại, Diêu Mẫn cắt ngang ký ức của con gái.
Bà ấy thở dài một hơi “Con nghe lời mẹ đi, nếu không phải mâu thuẫn lớn gì thì nhịn đi, người đàn ông thành gia lập thất rồi thì sớm muộn cũng sẽ hồi tâm thôi.”
Bà ấy vẫn lặp đi lặp lại như vậy, vẫn là sách lược kiên nhẫn, mãi không dứt.
Vãn Gia ngồi ở cuối giường “Mẹ, con đã sớm nói với mẹ rồi, con và anh ấy thật sự không hợp, không cần phải gượng ép đến với nhau đâụ”
Đầu bên kia thoáng trầm mặc một lát rồi thấp giọng nói “Nhưng mà con với thằng bé đã bên nhau lâu như vậy rồi, ai cũng đã biết hai đứa là một đôi, hơn nữa nếu con chia tay với thằng bé thì con khó mà tìm được người nào có điều kiện tốt như vậy...”
Sợi dây lụa vướng vào kẽ ngón tay, Vãn Gia nhắm mắt lại, dứt khoát kéo sợi dây ruy băng ra “Mẹ, con đã kết hôn rồi.”
...
Kim giây đuổi theo kim phút, trong nháy mắt hai giờ đã trôi qua.
Sau khi cuộc họp video kết thúc, Chúc Ngộ Thanh ở trên lầu ngây người thêm một lúc nữa.
Anh bước ra ban công, mở cửa trượt để ra ngoài hít thở không khí, và khi anh nhìn xuống, thính giác của anh cũng theo đó mà đi xuống.
Yên tĩnh, không có tiếng người, rèm cửa hướng phòng ngủ đã kéo xuống, rất có thể cô đã ngủ rồi.
Anh đến căn phòng này không nhiều lần lắm, chỉ nhớ vị trí không tồi, có thể nhìn ra sông. Mặt sông thoai thoải, rộng ngút tầm mắt.
Anh chậm rãi hút đến nửa điếu thuốc rồi mới trở lại phòng, đi xuống dưới nhà.
Trong phòng khách không có ai, cửa phòng ngủ chính hé mở để lộ ra một khe hở ánh sáng.
Đứng trên sàn gạch nhìn một hồi, cánh cửa được mở ra, người vừa cùng anh nhận giấy chứng nhận cũng vừa bước ra.
Cô xõa tóc và mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, thấy anh đứng đó, cô ngập ngừng hỏi anh “Anh... định đi ngủ à?”
Chúc Ngộ Thanh nhìn cô.
Lớp vải mềm mại trơn bóng, giờ khắc này dường như có thể nhìn thấy làn da mỏng manh phản chiếu dưới ánh sáng của cô.
Kiểu áo ngủ cô mặc là kiểu váy dài hai dây dài đến đầu gối, phần cổ hơi đổ xuống, mơ hồ có thể lấp ló nhìn thấy vòng 1 đầy đặn.
Không biết có phải cố ý hay không mà cô lại chọn màu đen.
Về phần đồ lót, màu đen thực sự là màu ít bảo thủ nhất.
Cách đó không xa mấy bước, Chúc Ngộ Thanh đi tới “Tôi còn tưởng rằng em ngủ rồi.”
“Vẫn chưa...” Vãn Gia lắc đầụ
“Ngủ không được à? Không quen với giường ở đây sao?”
Âm thanh quá thấp, khoảng cách gần như cách một tấc, Vãn Gia gật đầu “Có lẽ là vậy.”