Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, Vãn Gia dừng lại, bất kể là cuốn sổ đỏ trong túi xách hay chiếc nhẫn trên tay, tất cả đều nhắc nhở cô rằng mọi việc hôm nay không phải là trò của trẻ con.
Hoảng hốt một lúc thì không sao, nhưng nếu cô từ chối vào lúc này thì ngay cả bản thân cô cũng muốn nhận xét về sự đạo đức giả.
Chúc Ngộ Thanh ở một bên đang vươn tay cởi cúc áo vest, cởi từ dưới lên trên, sau đó thì cởi cúc ở hai bên tay áo ra, động tác vô cùng tự nhiên.
Hai má Vãn Gia nóng bừng “Tôi sẽ chuyển đến, nhưng mà đồ đạc của tôi rất nhiều, có lẽ đến cuối tuần có thể thu dọn xong.”
“Được.” Chúc Ngộ Thanh nhếch môi, không cố ý đè nén nụ cười hiện trên khóe mắt.
Vãn Gia cầm lấy ly nước, đảo mắt đánh giá xung quanh dãy phòng.
Tầng gác phía trên có trần rất cao và diện tích cũng tiếp khách cũng không hề thua kém. Từ kích thước cho đến nội thất sang chảnh, căn phòng cô đang ở bây giờ không có nơi nào sánh kịp.
Trước tiên là phải trầm trồ khen ngợi cơm chiều ở đây, là cơm hộp, còn có thêm hai bát cháo nhạt Lão Hỏa, thậm chí đồ ăn kèm còn có các loại rau luộc.
Bàn ăn hình tròn dành cho bốn người đơn giản gọn gàng, phía trên trần nhà treo một chiếc đèn hình tròn, chiếu ra thứ ánh sáng dịu nhẹ.
Vãn Gia nhìn về phía phòng khách, nếu chỉ sống có một mình thì cô thích ngồi ăn trên thảm hơn.
“Hôm nay chúng ta chịu cực một chút đi, hôm nào không bận thì chúng ta hãy tuyển một bảo mẫu và đầu bếp phù hợp với sở thích của em nhé.” Vừa nói Chúc Ngộ Thanh vừa đẩy cháo tới.
Vãn Gia trả lời theo bản năng “Tôi sẽ nấu ăn.” Nói xong cô thấy Chúc Ngộ Thanh ngước mắt lên, cô nhất thời trở nên ngượng ngùng “Mà thôi, vẫn là nên thuê người đi, tay nghề nấu ăn của tôi không tốt lắm.”
Chúc Ngộ Thanh nhướng mày “Đừng khiêm tốn thế, đồ ăn em nấu ăn rất ngon mà.”
Giọng điệu đánh giá này, Vãn Gia dừng lại, và nhanh chóng nhớ ra rằng cô đã giúp nấu ăn một lần trong bữa tiệc gia đình của nhà họ Chúc.
Khi đó cô làm hai món, cả hai món đều không bắt mắt lắm, cô còn tưởng... anh chưa đụng đến.
Đó là lần đầu tiên cô bị phu nhân Tưởng kéo đến, đối mặt với hoàn cảnh xa lạ và mọi ánh mắt soi mói, cô không biết phải ứng phó ra sao nên đành chạy vào bếp nán lại một lúc.
Lúc đó cô cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ là để giết thời gian, sau đó cô mới nhận ra đó chẳng khác nào là một hành động lấy lòng, như thể cô nóng lòng muốn thể hiện kỹ năng của mình với mọi người.
Sau đó, khi cô nghe nhóm người đó bàn tán về cô, hai chữ đức hạnh cứ văng vẳng bên tai cô, nó dường như đã trở thành khuôn mẫu cho tính cách của cô, hoặc trong mắt họ đó cũng chỉ là một phẩm chất kém cỏi.
Sau bữa tối đơn giản, Vãn Gia rời bàn và đi theo Chúc Ngộ Thanh để nhập dấu vân tay vào cửa.
Nam nữ có vóc người chênh lệch, khi anh đứng sau lưng cô giơ tay lên, hơi thở của anh trực tiếp bao phủ lấy cô làm cho vành tai của cô nóng rực.
Vãn Gia ngứa ngáy, sau khi ghi dấu vân tay xong liền trốn sang một bên “Việc công chứng tài sản đã chuẩn bị xong chưa?”
Việc chủ động nhắc đến chuyện này ít nhiều cũng có phần hơi khoa trương, nhưng thực tế tình trạng kinh tế của hai người họ cách xa nhau lắm.
Lại trở lại phòng khách, thỏa thuận tài sản đã được đưa đến trước mặt cô, hai bên đã ký xong, không ai thắc mắc điều gì.
Chúc Ngộ Thanh có thể nhìn thấu rõ ràng những cảm xúc và lo lắng của cô.
Không cần phải quá căng thẳng, cô cần bước vào cuộc sống hôn nhân với anh một cách tự do hơn mà không có bất kỳ gánh nặng nào.
Ký xong, anh liếc nhìn thời gian “Đến giờ uống thuốc rồi.”