Không đúng, bây giờ cô là bạn gái anh.
Cô vui mừng khấp khởi nghĩ.
Xuống xe, Lục Minh Thần mang theo cô đi vào một tòa nhà có thang máy, sau đó nhấn lầu chín.
Trong thang máy chỉ có hai người, cuối cùng Tôn Giai Ni cũng nhỏ giọng hỏi anh: "Chú.. Chú Lục, đây là đâu ạ?"
Chú Lục hả?
Lục Minh Thần bất động thanh sắc nhíu nhíu mày.
"Nhà tôi, tôi muốn ăn điểm tâm cùng với em."
Nếu là bình thường, Tôn Giai Ni nghe được chú Lục cô thầm mến muốn ăn cơm cùng với cô, cô nhất định sẽ vui vẻ đến mức nhảy dựng lên.
Nhưng bây giờ, cô lại bị câu nói phía trước của anh hấp dẫn phân nửa lực chú ý.
"Nhà anh?"
Bởi vì quá mức kinh hãi, giọng nói của cô cũng hơi run lên.
Hôm qua bọn họ mới xác định quan hệ, hôm nay đã muốn dẫn đến gặp người lớn rồi à?
Đây có phải là hơi quá nhanh hay không?
Mà cô phải gọi ba mẹ của chú Lục là gì?
Chú dì?
Ông bà?
A a a, thật là khó mà!
Nhìn mặt cô bé lúc xanh lúc trắng, Lục Minh Thần không khỏi bật cười, anh xoa xoa đầu của cô, nói: "Tôi ở một mình."
"Ah."
Tôn Giai Ni lập tức thở phào một hơi, thế nhưng ngay lập tức lại khẩn trương hơn.
Sáng sớm đã đến nhà anh ấy, có mập mờ quá hay không?
Nhưng bất luận cô xoắn xuýt như thế nào, Lục Minh Thần đã nhanh chóng dẫn cô vào cửa.
Phòng ở cực lớn, ước chừng hơn một trăm mét vuông, được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, tất cả đồ dùng trong nhà và đồ đạc đều rất mới.
Lục Minh Thần đưa một đôi dép lê của nam cho cô, nói: "Phòng này tôi vừa mới mua chưa bao lâu, chủ yếu là thuận tiện gần trường, nếu em không thích, sau này chúng ta có thể thay đổi."
! ! !
Nếu cô không thích thì bọn họ thay đổi?
A a a a a, chú Lục đây là có ý gì hả?
Tôn Giai Ni đơn giản là vui đến sắp điên rồi!
Rất muốn gọi điện thoại cho Nghiên Nghiên nha!
Thế nhưng bây giờ còn quá sớm, mỗi tối cô ấy đều vô cùng kịch liệt với Tô Hoài Chiêu, lúc này chắc chắn còn chưa dậy.
Lục Minh Thần dẫn cô đi dạo xung quanh nhà một vòng, cười nói: "Đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn điểm tâm."
"A vâng."
Tôn Giai Ni ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của anh.
Ngồi xuống ghế trong nhà ăn, rất nhanh, Lục Minh Thần bưng một đống món ngon từ phòng bếp đi ra.
Bánh bao hấp, cháo hoa, rau ngâm, sữa bò, bánh mì, trứng tráng, lòng nướng..
Mấy món này lập tức chiếm hết bàn ăn.
"Chú Lục, anh chuẩn bị những thứ này khi nào vậy?"
Bây giờ mới hơn bảy giờ, hơn sáu giờ anh đã gọi điện cho cô, vậy cuối cùng là mấy giờ anh dậy?
"Tối hôm qua đặt trước khi ngủ," Lục Minh Thần nói, lại bổ sung một câu: "Bình thường tôi không thường xuống bếp, em không ngại sao?"
"Hả? A, không.. không ngại."
Dứt lời, Tôn Giai Ni liền hận không thể cắn mình một cái. Cô bị làm sao vậy?
Ở trước mặt anh thành một nhóc nói lắp.
Đầu ngón tay sờ lên nhụy hoa cô
Editor: Mùa nắng nóng quá trôi mất thẹn thùng
Lục Minh Thần mỉm cười, cầm lấy đũa gắp một cái bánh bao hấp, chấm gừng và giấm, đưa đến bên miệng cô gái nhỏ.
"Nào, nếm thử."
Tôn Giai Ni đỏ mặt.