Một mặt khác, cũng không biết là giáo viên mới có điểm danh hay không.
Xui rủi ảnh hưởng đến thành tích cuối kỳ, vậy coi như phiền toái.
Quả nhiên đúng như Trần Nhã Cầm nói, hai lớp cuối cùng buổi sáng, hai người đến trước giờ học hai mươi phút, nhưng cũng khó khăn lắm mới kiếm được hai chỗ ngồi trong góc.
Mấy bạn nữ bình thường trốn học đến trễ, hôm nay đều đến hết.
Tôn Giai Ni không khỏi có chút tặc lưỡi.
Chẳng qua là mấy chuyện này không có liên quan gì với cô, cô lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi trò chơi.
Chơi hai ván, phòng học dần dần yên tĩnh trở lại, Trần Nhã Cầm bên cạnh đụng đụng cánh tay cô, nhỏ giọng nói: "Giáo viên đến rồi! Trời ạ, đẹp trai thật đó! Mà sao tớ lại cảm thấy hơi quen mặt."
Tôn Giai Ni nghe vậy, cũng hiếu kỳ mà giương mắt nhìn lên trên bục giảng.
Cái nhìn này, cuối cùng cô không thể dời mắt đi.
Người đứng trên bục giảng, thân thể như ngọc, phong độ nhẹ nhàng, mặc tây trang màu đen, thắt một chiếc cà vạt sọc nghiêng, ngũ quan tuấn mỹ, góc cạnh rõ ràng, một đôi kính mắt gọng vàng, có chút ngăn trở hai con ngươi đẹp mắt của anh ta.
Trong nháy mắt nhịp tim kịch liệt gia tốc.
Tôn Giai Ni nhớ kỹ trước đây nhìn thấy một câu: Người xuất hiện trong mộng, tỉnh lại sẽ gặp được người đó.
Mà giờ khắc này, người trước mặt đột nhiên không kịp trở tay mà xuất hiện trước mặt cô.
"Chào các bạn, đầu tiên tôi sẽ giới thiệu. Tôi tên là Lục Minh Thần, một năm tới đây sẽ dạy mọi người môn quảng cáo."
Tiếp theo Lục Minh Thần dùng bút viết tên mình lên bảng, tâm hồn lơ lửng của Tôn Giai Ni mới rơi xuống hiện tại.
Không phải nằm mơ.
Thật sự là anh ấy.
Là chú Lục của cô.
Chữ của anh giống như con người anh, vừa tiêu sái vừa đẹp đẽ.
Mỗi nét mỗi dấu đều mang theo khí chất bá đạo mơ hồ.
Lục Minh Thần đứng sau bàn giáo viên, đảo mắt một chút nhìn khắp phòng, lại cười nói: "Hôm nay là buổi đầu tiên, trước khi bắt đầu lên lớp, bạn học nào được gọi tên xin mời đứng lên, để cho tôi nhận mặt một chút."
"Ha~~ Thật là may."
Nhất thời mọi người xung quanh xì xào bàn tán.
"Trần Đan."
"Có."
"Diệp Lộ."
".."
Càng ngày càng tới gần tên mình, tim Tôn Giai Ni đập càng lúc càng nhanh.
Chú Lục, chú còn nhớ em không?
Có nhớ năm đó từng dạy em chơi game, dạy em đánh cờ không?
"Tôn Giai Ni."
Cuối cùng cũng đến cô.
Đây là lần đầu tiên Lục Minh Thần gọi tên cô.
Một năm kia, anh ấy đi phụ đạo cho cô đều gọi cô là "Ni Ni".
Ngữ khí của anh trầm thấp lại ôn nhu, để cô kìm lòng không được mà đắm chìm.
Nhìn thấy không có ai trả lời, Lục Minh Thần nhìn sổ điểm danh một chút, lại gọi thêm lần nữa.
"Ni Ni~" Trần Nhã Cầm vội vàng đẩy đẩy bạn cùng phòng đang thất thần.
"A~~ Có!"
Tôn Giai Ni như tỉnh lại từ trong mộng, vội vàng hấp tấp đứng lên.
Bởi vì động tác quá lớn, sách giáo khoa và bút trên bàn bị cô không cẩn thận hất xuống đất, phát ra một tiếng vang thật lớn.
"Ha ha~"
Phòng học vốn yên tĩnh, bởi vì động tác của cô mà phát ra tiếng cười vang.