“Vạn Anh Duệ, cậu hiểu ý tôi chứ?” Chu Thần Dật lại vuốt ve dươиɠ ѵậŧ, dươиɠ ѵậŧ vừa mới bắn ra không bao lâu lại có xu thế cứng lại.
“Tất nhiên rồi.”
Hai người nhìn nhau, cùng ăn ý lật người Hứa Ngọc Thanh lại, để đầu cậu vùi vào chăn gối, mông vểnh lên cao.
Vạn Anh Duệ tách hai cánh mông thịt của Hứa Ngọc Thanh ra, thấy cúc huyệt của cậu co rút kịch liệt, xung quanh đỏ bừng. Anh bèn nhét ngón giữa vào miệng mình, ngậm một lát rồi rút ra, nhét ngón giữa dính đầy nước bọt vào cúc huyệt của Hứa Ngọc Thanh.
“Ưm a… ư ư đừng mà, đừng chơi đùa như vậy nữa… a a xin các cậu… hức hức… tôi không chịu được a a…”
Hứa Ngọc Thanh cảm giác có thứ gì đó cắm vào người mình, cậu khóc lóc lắc lư cái mông, cậu đã cao trào hai lần rồi, người mệt không chịu nổi, nhưng hai người kia còn chưa buông tha, vẫn còn muốn đùa giỡn thân thể cậu.
Vạn Anh Duệ vừa nghe là vỗ mạnh vào mông cậu một cái.
“Đồ dâʍ đãиɠ, cậu lắc mông lung tung cái gì thế, một ngón tay không đủ thỏa mãn cậu à?”
Dươиɠ ѵậŧ của Vạn Anh Duệ đã cương to vì vẻ dâʍ đãиɠ của Hứa Ngọc Thanh, anh có lòng tốt mở rộng cúc huyệt cho cậu, sợ khi cắm vào thì cậu không chịu được. Hứa Ngọc Thanh thì hay rồi, cái mông trắng nõn cứ lắc lư qua lại trước mặt anh.
Hứa Ngọc Thanh bị đánh run lên, chất lỏng không rõ ràng tiết ra từ huyệt, cậu nắm góc chăn mà lòng bất an.
Vạn Anh Duệ thấy thịt huyệt đã trơn ướt, anh đút thêm một ngón tay vào, sau khi cắm rút một lát thì kéo theo nước da^ʍ trong cúc huyệt của Hứa Ngọc Thanh ra.
Vạn Anh Duệ gian xảo giơ ngón tay cho Hứa Ngọc Thanh xem: “Cậu thấy không bé dâʍ đãиɠ? Đây là nước da^ʍ trong cái miệng nhỏ nhà cậu.”
Hứa Ngọc Thanh nhìn ngón tay anh chà xát, tách ra, nước da^ʍ bị kéo sợi trên tay anh, hình ảnh vô cùng dâʍ ɭσạи.
Cậu vùi đầu vào chăn không dám nhìn nữa, mặt đỏ bừng bừng.
Một người con trai sống mười chín năm như cậu, giờ đây lại tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ vểnh mông bị người ta đùa giỡn, nhưng điều nực cười là thân thể cậu lại thấy sung sướиɠ.
Vạn Anh Duệ thấy nước da^ʍ tiết ra từ huyệt dần nhiều hơn, anh lại cho thêm một ngón tay vào, lúc này, ba ngón tay đang đâm rút ra vào cúc huyệt.
Hứa Ngọc Thanh ngẩng đầu, mơ hồ nhìn Chu Thần Dật đang đứng bên cạnh.
Làm sao Chu Thần Dật có thể nhẫn nhịn trước sự hấp dẫn này được, hắn bước lên, nâng cằm Hứa Ngọc Thanh rồi vươn đầu lưỡi hôn liếʍ miệng lưỡi trong miệng Hứa Ngọc Thanh. Hai người quấn quýt chặt chẽ, nước bọt cứ nhỏ giọt chảy ra khóe môi.
“Có phải cúc huyệt của bé cưng ngứa lắm không?”
Ngón tay của Vạn Anh Duệ chạm vào một chỗ thịt mềm trong vách huyệt, mỗi lần anh chọc vào, cậu sẽ run rẩy.
“Ưm a… không có… a, cậu mau lấy tay ra…”
Thấy Hứa Ngọc Thanh còn đang mạnh miệng, Vạn Anh Duệ nhếch môi, đâm chọc thật mạnh vào chỗ thịt mềm kia.
“Tôi hỏi lại cậu lầ nữa, có phải miệng nhỏ muốn ăn gậy thịt lớn không?”
“Ư ư… muốn… a a tôi muốn… ưm, cậu đừng cắm.” Hứa Ngọc Thanh hoàn toàn mất lý trí, cậu chỉ còn biết chú ý tới kɧoáı ©ảʍ từ nửa người dưới, nhưng còn lâu mới đủ, cậu muốn có nhiều hơn.
Nghe những gì Hứa Ngọc Thanh nói, Vạn Anh Duệ ra vẻ ân cần hiểu chuyện, rút ngón tay ra: “Được rồi, nếu bé cưng Ngọc Thanh nói không cắm thì không cắm vào nữa.”
Anh vừa rút ngón tay ra, nước da^ʍ trong cúc huyệt không bị ngăn cản, chợt tràn ra ngoài. Nước da^ʍ trong suốt chảy từ miệng nhỏ ra đùi cậu.
Chu Thần Dật tranh thủ nhìn thoáng qua giữa lúc bận rộn, hắn trầm trồ: “Bé cưng là bé nước à? Nhiều chuyện như thế, chỉ mới cắm một chút đã chảy nước nhiều như vậy.”
Vạn Anh Duệ giơ tay thoa nước da^ʍ của Hứa Ngọc Thanh lên dươиɠ ѵậŧ của mình, vừa cười nhạo Chu Thần Dật vừa phản bác: “Cậu ấy là bé dâʍ đãиɠ, thân thể lẳиɠ ɭơ thế kia.”
Ngay cả thân thể của những người trước đó chủ động tìm anh cũng chẳng dâʍ đãиɠ như thế.
Anh ngồi trên giường, cầm dươиɠ ѵậŧ dính đầy nước da^ʍ của Hứa Ngọc Thanh, chờ Hứa Ngọc Thanh lên tiếng xin mình cᏂị©Ꮒ cậu. Nhưng giờ phút này dươиɠ ѵậŧ sưng to khó chịu, anh vuốt ve lên xuống để giảm bớt cảm giác này, anh cảm thấy mình sắp thành Ninja rùa tới nơi.
Ngón tay không còn cắm rút trong miệng nhỏ nữa, Hứa Ngọc Thanh lập tức cảm thấy thân thể trống rỗng, muốn có thứ gì đó cắm vào. Nhưng cậu hơi sợ Vạn Anh Duệ nên túm lấy cánh tay Chu Thần Dật, van nài hắn với đôi mắt đỏ ửng: “Muốn…”
Thấy mình là người đầu tiên được Hứa Ngọc Thanh cầu xin, Chu Thần Dật hơi đắc ý, hắn cúi người hôn lên môi cậu: “Bé ngây thơ à, miệng nhỏ ngứa sao?”
Hắn cũng nằm xuống như Vạn Anh Duệ: “Nào, bé cưng ngồi lên đi.”
Hứa Ngọc Thanh xấu hổ đỏ mặt, giờ đây cậu không biết bản thân dâʍ đãиɠ như thế nào, nhưng thân thể trống rỗng khiến cậu không chịu nổi. Cậy từ từ ngồi dậy, đi tới cạnh Chu Thần Dật, ngồi lên đùi hắn.
“Đúng rồi, bé cưng nâng mông lên rồi ngồi xuống dươиɠ ѵậŧ lớn, cậu biết rồi chứ?” Hai tay Chu Thần Dật ôm chặt eo Hứa Ngọc Thanh, chỉ dẫn cậu từng câu từng chữ.
Vạn Anh Duệ ở cạnh Chu Thần Dật thì không vui: “Chu Thần Dật, mẹ kiếp! Ông đây ngồi xoa thật lâu, cậu lại gọi người ta làʍ t̠ìиɦ!”
Chu Thần Dật xua tay, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Hết cách rồi, sức hấp dẫn của tôi quá lớn, bé cưng này tự mở miệng cầu xin tôi mà, không trách tôi được.”