⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Mặc lần đầu bị người khác chạm vào, cô không biết người khác có đều mẫn cảm như vậy không, tất cả các điểm trên người cô đều cực mẫn cảm. Bàn tay to của Tiêu Quân Đình chỉ cần tùy tiện đụng đến chỗ nào, đều sẽ khiến cô một trận run rẩy, tiểu huyệt sẽ ướt một cách kỳ cục, miệng huyệt không ngừng run rẩy, chảy ra chất lỏng.
Thế nhưng.... Vú bị hắn ăn đến thoải mái, bầu ngực sữa bị vuốt ve đến tê dại, đỉnh hồng mai kiều nộn bị khoang miệng ướt nóng mút vào. Rõ ràng bên trong cái gì cũng không có, Tiêu Quân Đình ăn lại thấy thơm ngọt, phảng phất như có thể hút ra được sữa.
Tiêu Quân Đình một bên ăn vú Lâm Mặc, một bên đem quần ngủ của cô cởi đến mắt cá chân, đang định nâng một chân cô lên, đem quần hoàn toàn cởi ra.
" Thầy... Thầy còn muốn cởi quần sao?"
Lâm Mặc thẹn thùng giữ lấy quần mình, không biết vì cái gì mà cô càng thấy càng bất an, tình huống phát sinh càng lúc càng khó khống chế.
"Đương nhiên muốn, nhân cơ hội này muốn dạy cho em nhiều một chút. Tóm lại là... muốn ba ba cùng em làm một lần."
"Ngô... Cái gì? Ba ba?"
Tiêu Quân Đình cười nhẹ một tiếng "Mặc Mặc còn không phải luôn nghi ngờ tôi là cha dượng của em sao? Nếu đã vậy, không bằng dứt khoát kêu một tiếng ba ba cho thật tốt."
Lâm Mặc đỏ mặt, mạnh miệng nói "Mới không có Thầy có bao nhiêu lớn? Sao có thể đủ tư cách làm ba em."
"Tôi có bao nhiêu "lớn", em từ từ sẽ biết."
Tiêu Quân Đình hơi cong khóe môi xẹt qua tia tà khí, nhìn giống như ôn nhu nhưng lại dứt khoát dật tay nhỏ của Lâm Mặc, nhẹ nhàng đem quần ngủ cùng quần lót hoàn toàn cởi ra, vô tình mà ném sang một bên. Như thế toàn bộ thân dưới của Lâm Mặc hoàn toàn trần trụi dưới ánh mắt của nam nhân.
Bàn tay to cầm mắt cá chân tinh tế kéo hai chân cô mở rộng, cảm nhận được ý định cự tuyệt từ Lâm Mặc, Tiêu Quân Đình trấn an nói "Ngoan, không cần sợ hãi, đem hai chân tách ra, tôi dạy em cách dùng nơi này... Ân, như vậy đã ướt?"
Đem hai chân Lâm Mặc tách ra, Tiêu Quân Đình rốt cuộc thấy rõ hoa huy t mê người kia.
Thiếu nữ thân thể bóng loáng, non nớt, nhưng phát dục đến thập phần đẫy đà.
Cả người cô trắng tuyết, da thịt bóng loáng như nước, trước ngực nhũ thịt no đủ, ngạo nghễ, theo hơi thở mà phập phồng làm người không nhịn được âu yếm.
Bụng nhỏ, bằng phẳng cùng vòng eo mảnh khảnh, thêm rốn nhỏ thoạt nhìn thật đáng yêu, xuống chút nữa là khe thịt phấn nộn đã bị dâm thủy làm cho ướt đẫm, thoạt nhìn vẫn đang không ngừng chảy nước.
Hai cánh hoa giờ phút này chính vì hai chân đang mở rộng mà hơi tách ra, lộ ra bên trong mị thịt non nớt cùng hạt đậu nhỏ ngạnh lên dưới tầng thịt mỏng.
"Không biết, thầy không cần xem "
Lâm Mặc hoảng loạn duỗi tay muốn che hoa huy t, cô chưa từng để cho người khác xem nơi này của mình. Lòng bàn tay chạm đến hoa huy t đang chảy ra chất lỏng, xấu hổ hận không thể đem mặt nhỏ vùi vào trong ngực.
" Không liên quan, nơi này thật... Đẹp, cánh hoa nho nhỏ, thực phấn nộn, không phải em muốn học dùng nơi này đi dụ dỗ người khác sao?"
Tiêu Quân Đình cường thế đem tay của Lâm Mặc kéo ra, bàn tay to, thon dài, hữu lực ở hoa huy t mà nhẹ nhàng xoa, sau đó nhẹ nhàng tách ra, ngón tay giữa hung ác ở âm đế ấn xuống.
"Ân a không..."
Lâm Mặc tay nhỏ nắm chặt chăn, ngón tay Tiêu Quân Đình mang theo vết chai mỏng không ngừng cọ xát âm đế, khoái cảm như dòng điện lưu len lỏi khắp người.


⬅ Trước Tiếp ➡