Giam Giữ Rồi Yêu
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡

Đôi tay nhỏ bé cố sức nắm chặt lấy lan can, Lâm Mặc cảm nhận rõ được từng luồng nhiệt ra vào bên trong hạ thể mình, mất đi sự khống chế của Tiêu Quân Đình tất cả đều như vỡ đê tràn hết ra ngoài.
Mặt cô bạo hồng, đôi mắt tròn to cũng ửng đỏ mà ướt dầm dề, vô cùng tức giận nói "Đều tại thầy, làm cho nơi đó toàn là nước... Như vậy em, em làm sao có thế mặc quần được."
Tiêu Quân Đình giương mắt nhìn Lâm Mặc, trong lòng không ngừng cười thầm, ngoài mặt lại nghiêm túc nhíu mày. Hắn dùng hai ngón tay thon dài cắm vào huyệt động lầy lội kia không ngừng moi, hoa huy t bị moi đến hung hăng co rút.
Cô "ưm" nhẹ một tiếng, một lượng lớn dâm thủy liền bị moi ra tới.
"Là do em quá nhiều nước." Tiêu Quân Đình nhìn nhìn ngón tay dính dâm dịch sáng lấp lánh không nhịn được mà vươn lưỡi liếm một ngụm.
Có biết xấu hổ hay không, rõ ràng chính hắn bắn rất nhiều vào trong Lại còn bôi nhọ cô nhiều nước
Lâm Mặc định phản bác, nhưng cô lại nhớ đến mình không thể nói lại tên mặt dày vô sỉ này, nên chỉ biết chửi thầm tròng lòng, mà bên ngoài mặt cũng bị nghẹn đến đỏ bừng rồi.
Thế nhưng, Lâm Mặc vừa chuyển động tròng mắt, Tiêu Quân Đình liền biết cô vẫn chưa tìm ra cách giải quyết cho chính mình.
Hắn làm bộ làm tịch nghĩ cách, nhìn qua rất là sốt ruột cho Lâm Mặc, hắn kéo xe mua sắm tới, nhìn quả dưa vừa tàn sát bừa bãi trong hoa huy t giờ đang nằm an tĩnh trong xe hàng.
Duỗi tay cầm lấy quả dưa chuột, hắn làm trò trước mặt Lâm Mặc, sau "rắc" một tiếng liền bẻ nó làm hai nửa.
"Tiêụ.. Thầy không phải là... Không được, không được, không được, thầy tránh ra "
Lâm Mặc vừa thấy Tiêu Quân Đình bẻ gãy dưa chuột, lúc này cô đột nhiên phản ứng nhanh, cái tên vương bát đản chẳng lẽ muốn đem dưa chuột lấp kín hoa huy t đi.
"Đừng nháo, Mặc Mặc nghe lời, tạm thời lấp kín đã, trở về tôi giúp em rửa sạch."
Tiêu Quân Đình bày ra vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc, bắt lấy cái chân đang không ngừng đá loạn của Lâm Mặc, ép cô ngồi xổm xuống. Thoạt nhìn trong ánh mắt hắn không hề có chút dục niệm nào, nhưng ở đáy mắt lại lộ ra bản tính thực sự của hắn.
Lâm Mặc cúi đầu, chỉ thấy Tiêu Quân Đình đang chuyên chú lau đi mớ hỗn độn giữ hai chân. Lông mày thôi cũng thật sự rất mê người, cô tự nhiên lại bị sự nghiêm túc của hắn mà rơi vào biển tình. Cô cũng tự an ủi chính mình là hiện tại không có biện pháp nào hữu hiệu hơn, liền thập phần khó chịu mà mở rộng hai chân, quay mặt đi mặc kệ cho Tiêu Quân Đình tùy ý xử lý.
Tiêu Quân Đình tinh tế đánh giá đóa hoa bị chà đạp quá độ kia, phần thịt non bị đại dương vật làm đến khẽ nhếch lên, mặt ngoài còn vương một chút tinh dịch, cực độ mê người.
Ngón tay mang theo vết chai mỏng tách hai cánh hoa đầy đặn ra, Tiêu Quân Đình đem nửa quả dưa chuột không một chút khó khăn đi vào, chỉ chừa ra một phần tiết diện lộ ra, ngay sau đó huyệt khẩu liền khẩn trương căng ra.
"Tiểu huyệt thật xinh đẹp."
Rốt cuộc cũng bị cắm vào, cánh hoa kiều nộn gắt gao bao lấy dưa chuột, hòa sắc hồng phấn và xanh lục tựa như lá đang e ấp hoa sen nhìn lại vô cùng đẹp.
Tiêu Quân Đình vừa lòng mà nắm lấy mông nhỏ co dãn của cô, rồi mới thỏa mãn đem quần mặc vào.
"Ân... Ngô, trướng quá..."
Lâm Mặc cau mày cảm thụ hơi lạnh khi đồ vật cắm vào cơ thể mình, hàng chục nốt sần không ngừng cọ vào vách thịt tê tê dại dại, cô khó nhịn mà rầm rì, đem dưa chuột cắm tốt vào bên trong, mới thở dài nhẹ nhõm.


⬅ Trước Tiếp ➡